“Chuyện ở đây, không phải do ông quyết định” Triệu Phong trực tiếp đáp lại.
“Cậu là cái thá gì mà dám làm trái ý tôi?” Tề Đại Sơn trầm giọng nói.
“Vậy thì ông là cái thá gì? Bị nhà họ Tề ở thủ đô bỏ rơi, lại không có một công ty nào trong tay, cũng chẳng có chút thực lực nào. Hay là khách sạn này là do ông mở? Hay ông là người đứng đầu thương hội?”
Triệu Phong chưa bao giờ coi Tề Đại Sơn là người có khả năng uy hiếp nhất thành phố Bình An. Chỉ mới nhìn vào một chút nhân phẩm của ông ta, Tề Đại Sơn đã không xứng rồi.
Hơn nữa từ trước đến nay Triệu Phong không hề làm việc tùy tiện, chẳng qua là tương kế tựu kế.
Sau một loạt trận chiến, rõ ràng phương thức của Triệu Phong đã ngày càng tinh vi hơn.
Tề Đại Sơn thấy Triệu Phong dám thách thức công khai ông ta giữa thương hội, mà còn nói ông ta bị gia đình ở thủ đô ruồng bỏ, ông ta lập tức vô cùng tức giận, đầu như muốn phát hỏa.
Nó như một cái gai, đâm xuyên vào tử huyệt của ông ta.
“Vớ vẩn. Sao tôi lại bị gia đình bỏ rơi?
Tôi mới là người được sủng ái nhất trong nhà họ Tề. Cậu là một tên thân phận đã thấp hèn lại còn ngu dốt thì biết cái gì đến gia đình quý tộc chúng tôi?”
Tề Đại Sơn gầm lên.
Sở dĩ ông ta được rất nhiều người dân địa phương kính trọng là vì các mối quan hệ của nhà họ Tề trong thủ đô.
Bây giờ Triệu Phong có nguy cơ đập vỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726736/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.