Sắc mặt Triệu Phong vẫn không thay đổi, anh nhìn vào chiếc phao câu gà ở trong chén.
Tất cả mọi người đều hướng sự chú ý về anh.
Ai cũng hiểu danh xưng “đuôi phượng” nghe thì nhã nhặn nhưng vốn không thể làm thay đổi bản chất của chiếc phao câu gà được.
Đừng nói là món nổi tiếng ở địa phương, ngay cả món ăn thường ngày thôi cũng chưa thấy ai đi yêu thích món phao câu gà này.
“Mau ăn đi, nhân lúc còn nóng đấy!”
Con rể Tề Đại Sơn mỉm cười nhìn anh cất lời thúc giục.
Phao câu gà mà còn đòi ăn lúc nóng sao? Ăn con mẹ mày ấy!
Đây rõ ràng là muốn sỉ nhục người khác mà.
Lúc này, Tề My Tuyết đứng ở một bên cũng nói thêm vào: “Nghe nói trong truyền thuyết đuôi phượng có năm màu sặc sỡ ngụ ý điều tốt lành. Bố tôi đích thân gắp cho anh, anh nên cảm thấy vinh hạnh đó?
Đúng là quá phục rồi.
Đây là logic quỷ gì đây?
Anh đút tôi ăn cứt mà tôi còn phải cảm ơn anh sao?
“Sao bố cô gắp thức ăn cho tôi thì tôi lại phải thấy vinh hạnh? Ông bố già của cô có gì hơn tôi sao?”
Triệu Phong lạnh lùng nhìn cô ta chất vấn.
Nghe thể vẻ mặt cô ta lộ rõ vẻ không vui đáp lại:
“Đương nhiên là bố tôi giỏi hơn anh rồi, gấp anh những mười lần ấy mà có khi còn thừa dùng không hết!”
Thật ra thì cô ta cũng chưa tìm được lý do thuyết phục nào để phản bác.
Dù sao nhánh nhà họ Tề này ở thành phố Bình An cũng không phải là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726734/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.