Tôn Đức Lâm là con chó điên, bắt được Triệu Phong là cắn điên cuồng.
Hơn nữa còn tránh nặng tìm nhẹ, đổ hết lỗi lầm lên đầu Triệu Phong.
Triệu Phong nhẫn nhịn sao?
Sao phải chịu đựng chứ?
Lúc này, Triệu Phong lập tức lạnh lùng nhìn về phía Tôn Đức Lâm.
"Một miếng ngọc giả, vỡ thì để vỡ, ông kích động như vậy, đơn giản chỉ muốn đổ hết lỗi lầm lên đầu tôi!"
"Ngọc giả? Ai nói là ngọc giả? Đây đường đường chính chính là ngọc cổ từ thời xa xưa, là ngọc của quan to tam phẩm trong triều đình ngày trước, chất liệu chính là mỹ ngọc Hoà Điền!
Cảm xúc của Tôn Đức Lâm càng kích động, cố gắng phản bác.
Thật xấu hổ khi cầm miếng ngọc bị vỡ làm quà tặng, bây giờ lại bị nói là đồ giả, Tôn Đức Lâm thực sự muốn giết chết Triệu Phong ngay lập tức!
"Ông đang mơ à, miếng ngọc bội kia là một món đồ thủ công mỹ nghệ hiện đại làm bằng chất liệu ngọc thạch của Hàn Quốc, vậy mà ông lại dám nói là ngọc cổ, đúng là to mồm khoe khoang!"
Triệu Phong cũng không phải loại thiếu hiểu biết, đây chính là ngọc Hàn Quốc!
Ngọc Hàn Quốc rất giống với ngọc Hoà Điền, loại ngọc thạch này thường được dùng để làm giả ngọc Hoà Điền, trên thị trường đang lưu hành rất nhiều loại ngọc giả này.
"Vớ vẩn! Cũng chỉ vì tôi không mua đồ cổ trong cửa hàng nhà cậu nên cậu ghi hận trong lòng, cố tình khiến cho tôi khó xử! Món quà tôi tặng cho ông Tề đều do chính tay tôi lựa chọn cẩn thận, làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726731/chuong-156.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.