Lá gan thật lớn, nhân viên cũng dám vu khống ông chủ phía sau của khách sạn.
"Người anh em, chuyện này không liên quan gì đến tôi cả".
Triệu Phong vỗ vỗ bả vai tên nhân viên, khoé miệng thoáng hiện lên một tia giễu cột.
"Chuyện gì? Tôi không biết gì hết, bình hoa này rõ ràng là do anh làm vỡ, liên quan gì đến tôi chứ? Mau tới quầy lễ tân bồi thường thiệt hại đi!"
Nhân viên này giả vờ như không hiểu chuyện gì xảy ra, tiếp tục thúc giục Triệu Phong ra quầy tiếp tân để bồi thường tiền bình hoa.
"Tôi đã tận mắt nhìn thấy cậu làm vỡ bình hoa, tưởng cậu bị thương nên mới tới giúp, không ngờ rằng hành vi của cậu lại khiến tôi thất vọng như vậy."
Thất vọng đau lòng là chắc chắn rồi nhưng trái tim Triệu Phong cũng không phải làm bằng thủy tinh, chỉ không ngờ được xã hội này quá hiểm ác, có lòng tốt giúp đỡ lại bị cắn ngược lại một cái.
"Anh nói bậy! Tôi không làm vỡ bình hoa! Anh định không nhận lỗi chứ gì!"
Xem ra, đối phương đến chết cũng không chịu thừa nhận.
"Chất lượng đội ngũ nhân viên của khách sạn Hưng Thịnh rất đáng lo ngại, cần phải chỉnh đốn lại một lần nữa"
Triệu Phong từ một vấn đề nhỏ mà nhìn ra vấn đề lớn.
Tuy nhiên khi nhân viên nghe được câu này của Triệu Phong thì không nhịn được bật cười một tiếng.
"Ha ha, anh nghĩ mình là ai vậy? - Khách sạn Hưng Thịnh không còn có chỗ thiếu sót cũng không đến lượt anh nói đâu? Bình hoa này cũng rất đáng giá, hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726720/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.