“Thằng nhóc! Đến chơi với tôi hai ván!”
Ông lão trưởng thôn đón tiếp mời Triệu Phong ngồi xuống, sau đó dọn dẹp bàn cờ tướng trước mặt.
Triệu Phong vô cùng không ngờ tới ông lão trưởng thôn lại là vua cờ tướng mà anh gặp được ở công viên ngày đó.
Những người đi dạo trong công viên đều là người dân ở những thôn cách đó không xa, vua cờ tướng mỗi ngày đều sẽ đến đó chơi cờ.
Lúc ấy Triệu Phong cũng không quá để ý, chỉ biết những người già trong nhóm cờ tướng ở công viên đều gọi ông ấy là vua cờ tướng.
“Ông lão, tôi chơi với ông hai ván nhé?” Triệu Phong trả lời.
Lúc này, thầy hiệu trưởng mới nói một câu: “Anh, thằng nhóc này đến để trao đổi về việc phá bỏ và di dời, nói muốn nâng cao giá bồi thường tiêu chuẩn, anh suy nghĩ một chút đi”
“Ôi chao, em trai, hôm nay mặt trời mọc hướng tây à, từ lúc nào mà em lại nói chuyện giúp người khác thế? Đây không giống tính cách của em đâu”
Giọng điệu nói chuyện của ông lão trưởng thôn giống một đứa trẻ hờn dỗi.
“Cậu nhóc này còn trẻ nhưng đã rất có tài, trình độ thư pháp cao hơn em, vượt xa hơn em. Em đang giữ một bức thư pháp của cậu ấy, đang ngồi chờ tăng giá trị đấy” Thầy hiệu trưởng tự nhận mình đã nhặt được món hời.
Thật ra thầy hiệu trưởng còn chưa biết trình độ thư pháp của Triệu Phong trong giới thư pháp đương thời đã là đỉnh cao rồi.
Dù sao các bức thư pháp đều là bản đơn lẻ, cái danh “người Tam
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726695/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.