Với tư cách là KTV sang trọng nhất ở thành phố Bình An, đương nhiên KTV Quân Duyệt không thể thiếu rượu.
Có điều, loại rượu Remy Martin cao cấp này có số lượng rất hiếm trên thế giới.
Mà cấp bậc càng cao, thì hàng tồn kho lại càng ít.
Những loại ủ hơn mười lăm năm, là cấp Napoleon.
Hơn hai mươi năm chính là XO.
Hơn ba mươi năm là Thời Kỳ Hoàng Kim.
Và hơn năm mươi năm chính là Louis XIII!
KTV Quân Duyệt nhờ phúc của nhà họ Triệu, trong hầm rượu có mười chai Thời Kỳ Hoàng Kim, năm chai Louis XIII.
Loại rượu như Louis XIII bây giờ cũng có thể làm vật sưu tập, đương nhiên. không thể tùy tiện bán đi, trừ khi được dùng để chiêu đãi trong một bữa tiệc lớn quan trọng.
Điều này cho thấy rất rõ ràng, Trương Thiên Hạo vốn dĩ không đủ tư cách uống.
Đừng nói đến Louis XIII, ngay cả Thời Kỳ Hoàng Kim anh ta cũng không có khả năng nếm thử.
Đây không phải vấn đề tiền bạc, mà liên quan đến thân phận địa vị.
Bởi vậy phản ứng của người quản lý KTV Quân Duyệt không có gì sai và hoàn toàn dễ hiểu.
"Xem ra ông không nể mặt tôi rồi!" Trương Thiên Hạo nhíu mày, sắc mặt lập tức lạnh như băng.
Vừa rồi buộc phải giả vờ, nhưng quản lý của KTV Quân Duyệt lại không nể mặt, điều này khiến cho Trương Thiên Hạo cảm thấy rất xấu hổ và khó chịu.
“Chuyện này không liên quan gì đến mặt mũi, tôi cũng chỉ là người làm công, tôi cần phải báo cáo với ông chủ, sau khi xin chỉ thị thì mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726682/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.