Lời vừa nói ra, làm Lý Mộc Ca bật cười.
"Bốn năm không cầm bút, tôi nghĩ cậu nên về tiếp tục đi giao hàng đi!"
Triệu Phong không để ý đến thanh âm xua đuổi của người ngoài, vẫn không chút hoang mang viết tiếp.
Hắn không chọn viết kiểu Hành thư*, mà chọn viết chữ Khải theo thể chữ Nhan*.
*Hành thư: một kiểu viết chữ Hán gần giống chữ Thảo.
*thể chữ Nhan: thể chữ của Nhan Châu Khanh thời Đường.
Không có động tác hồ hòe hoa sói dư thừa nào, chỉ im lặng viết chữ, nét chữ tùy tâm, vẹn toàn cả hình dáng và thần thái.
Còn chuyện vừa múa kiếm vừa viết, Triệu Phong cũng không làm vậy.
Vì những động tác dụng kiếm của hắn, lực sát thương rất lớn, chỉ sợ sát khí sắc bén làm bị thương người vô tội.
Còn nguyên nhân nữa, chính là Triệu Phong không muốn cho người ngoài thấy được.
Nếu Triệu Phong thực sự muốn thể hiện, đến cả thánh thần cũng ngăn không được.
Ngày ấy trên đỉnh Nga Mi, hắn đã đến ngã không biết bao nhiêu con tim thiếu nữ, ai cũng đều muốn tìm Triệu Phong song tu.
Tình yêu là thứ đau khổ nhất trên đời ma!
Khiến Triệu Phong từ đó đến nay không dám đặt chân lên núi Nga Mi lần nào nữa.
Đều nói nữ nhân dưới chân núi là cọp, thế mà nữ nhân trên núi so với cọp còn táo bạo hơn!
Lâm Nhược Nhược lúc này nhìn Triệu Phong cầm bút đến không chớp mắt, hạ bút, lưu loát viết chữ.
Mà trong lòng Lâm Nhược Nhược hiện tại, chỉ nghĩ rằng Triệu Phong đang giả vờ thôi, thế nhưng trong mắt cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1726655/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.