Sau khi đánh chén no nê, Đồng Hiểu Ân vác cái bụng to tròn như bà bầu ba tháng trở về phòng, theo sau là sự hộ tống của hai “vệ sĩ kiêm ông chủ” Trình ôn thần và Trình nam thần.
Trình Gia Huy vừa đi vừa xót cho cái túi tiền của mình. Ừ, anh là người có tiền đấy! Nhưng cứ đà này rồi sẽ có ngày sạt nghiệp, trở thành một đứa “viêm màng túi” như trong truyền thuyết!
“Thôi đừng tiếc nữa, ai kêu làm việc thiện làm chi? Ha ha”
Trình Thiên Phong vỗ vai anh trai mình cười sảng khoái. Hạnh phúc là gì? Hạnh phúc đương nhiên là cười trên sự đau khổ của người khác! Này nhé, không thể trách cậu được đâu. Ai bảo có câu “một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ”? Cho nên cậu phải cười, phải có trách nhiệm với tài nguyên của thẻ ATM, không được lãng phí!
Trình anh nhìn Trình em, bĩu môi khinh thường:
“Thế đứa nào phải bỏ "vốn liếng cua gái" để trả lương hàng tháng cho Hiểu Ân?”
“Này, anh không nhắc tới không ai bảo anh bị bệnh an-giê-mơ đâu”
“Im đi, đứa em khốn nạn”
“Thằng anh ngu si”
“Khốn nạn”
“Ngu si”
Vâng, hai ông boss lớn vừa đi vừa mắng nhau, như chó với mèo, như lửa gặp nước, không ai chịu nhường nhịn ai, cứ thế đứng trước cửa phòng lúc nào không hay.
Nhìn đến Đồng Hiểu Ân đang vui vẻ huýt sáo mà mở cửa phòng, ruột gan hai thằng cứ thế mà loạn tùng phèo.
Ăn không tiền của người ta vui lắm à?
Ừm, làm osin có tính gọi là ăn không sao? Cô rõ ràng là làm công ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-trai-thi-da-sao/71514/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.