Một trận chiến kết thúc, Diêu Quang mất đi, làm trong lòng mỗi người tự phức tạp. Tu sĩ chinh chiến cả đời, tranh với trời, tranh với đất, tranh với người, tranh với chính mình... kết quả là tranh được cái gì, lưu lại cái gì?
Mà vẫn là một đống xương cốt.
- Thắng Phật! Ngài tinh lai đi!
Truyền đến tiếng kêu cực kỳ bi ai, một đám người vây quanh lão Thánh Viên, tất cả đều lộ vẻ lo lắng.
Diệp Phàm toàn thân đẫm máu, kéo một thân thương thể trầm trọng đi tới, mọi người đều né tránh chừa một con đường. Dù là Kim Ô Đại đế, Doãn Thiên Đức, Trương Bách Nhẫn... cũng không có ý ra tay.
Tới hiện tại, hắn có một loại khí phách cái thế khó có thể nói nên lời, ngay cả bị thương rất nặng, vẫn như cũ uy hiếp chín tầng trời mười tầng đất, ánh mắt đảo qua khiến người ta khiếp sợ.
Lão Thẳng Phật toàn thân phát sáng, đã bắt đầu hóa đạo, thân là cao thủ cảnh giới bực này, không có người nào dám chạm đến, bằng không sẽ đi theo lão tọa hóa, mọi người đều lộ vẻ bi thương.
Từ một trăm năm trước đúng ra lão đã tọa hóa, chỉ vì Diệp Phàm đưa một bộ phận máu Hoàng vào trong cơ thể lão, mới sống lâu thêm một trăm năm, mà lần này hoàn toàn là cố gượng tới đây, chỉ vì muốn chứng kiến một trận chiến giữa Diệp Phàm với Hỗn Độn thể.
Diệp Phàm ra ngoài ý liệu, diễn biến bí pháp vô thượng, tay phải vạch ra một quỳ tích duyên dáng, thu đi Thắng Phật, hóa thành một luồng lôi điện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1226080/chuong-1859.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.