Bỗng nhiên vang lên tiếng mãnh hổ rít gào, rống nát lôi hải trên trời cao, một con Thần hổ thật lớn xuất hiện, toàn thân có vằn vện dầy đặc, có vảy đá, có máu thịt, dáng vẻ hung mãnh.
Chuẩn đế đến đây rồi! Đây là một Chuẩn đế cường đại, không biết đến từ địa phương nào, hai con mắt như ngọn đèn lồng đỏ bừng dọa người.
Nó nhìn thẳng vào Diệp Phàm, toàn thân đạo tắc lan tràn ra, lại có từng đợt sương mù tràn ngập, tư thế bất cứ lúc nào sẽ tấn công lại đây.
Đây là một đầu Thạch linh, tu vi cường đại đến cảnh giới bực này, nghe mà rợn cả người. Nó đến đây cũng không tạo bất ngờ với mọi người, Diệp Phàm với Thánh Linh nhất mạch là tử cừu, hắn đã giết chết Thánh Linh nhiều lắm. Nên nó vừa lúc đi ngang qua khu vực này tự nhiên phải làm khó dễ.
"Khí cơ quen thuộc!"
Diệp Phàm vừa động trong lòng, hắn bỗng dưng nhớ lại, năm đó có Thánh Linh thiết lập nguyền rủa với hắn, làm cho hắn ở trong một đoạn thời gian rất dài đều bao phủ trong vầng hào quang u ám, cuối cùng mới gian nan làm tan biến đi.
Ở thời điếm đó, hắn không có nhìn thấy con Thạch hổ này, là bị nguyền rủa trong lúc ngăn cách bởi một mảng tinh tú, hôm nay mới lần đầu tiên đối mặt.
Thực hiển nhiên, ở thời điếm đó tuy rằng Thạch hổ xưng tôn làm tổ tông, cực kỳ cường đại, nhưng còn không phải là một Chuẩn đế chân chính, kém một đường mà phải gần ba trăm năm qua mới đột phá.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1225958/chuong-1737.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.