- Tiểu Đức Tử muốn chiến một trận, nhưng cũng không muốn chết, bỏ lại một kiện binh khí Chuẩn đế tìm đường lui, thật sự là hào phóng nha!
Hắc Hoàng chùi nước miếng, bằng không nước miếng sắp chảy xuống đất.
Điếm điếm mảnh nhỏ màu tím bay múa, như là một màn ánh sáng sáng lạn, vãi khắp vũ trụ, đây là mảnh vỡ của binh khí Chuẩn đế, tuy rằng xinh đẹp không tỳ vết nhưng mỗi một mảnh đều có thể bắn chết Đại Thánh.
Mọi người đều tránh né, sợ bị bắn trúng, như vậy tuyệt đối sẽ xuất hiện một cái lỗ thủng máu, rồi sau đó đạo văn Chuẩn đế sẽ làm tan biến thành máu bùn.
- Không thể quyết đấu cùng chung cảnh giới, cuối cùng là tiếc nuối, ước chiến ở tương lai đi!
Đây là thanh âm của Doãn Thiên Đức lưu lại, hắn biến mất từ trong một Đạo môn khắc đầy phù văn, cùng với các vực môn khác hoàn toàn bất đồng.
Dùng một kiện binh khí Chuẩn đế để cản phía sau, điều này thật sự rất xa xỉ, mà hắn lại chỉ vì một trận chiến này, người ngoài có thể cho rằng hắn tiêu xài quá độ, nhưng chính hắn lại cảm thấy rất đáng giá.
Đây là một lần va chạm mạnh chân chính, hắn nắm bắt được nhịp đập đạo tắc của Diệp Phàm, trong lòng có một loại nhận biết, khi hắn đạt tới cảnh giới Chuẩn đế sẽ triển khai Thần cấm đối chiến.
Duy nhất làm hắn thở dài luyến tiếc chính là, Diệp Phàm đối phó với hắn và Diêu Quang vẫn chưa thi triển Thiên Đế Quyền, chỉ là lúc đánh vào pháp khí Chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1225942/chuong-1721.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.