- Diệp tiền bối nhất định phải bảo trọng nha! Chân lộ duy nhất này rất hỗn loạn, ta cảm thấy lão nhân gia ngài hẳn là ở địa phương an toàn tu dưỡng trăm ngàn năm, chờ chân chính khôi phục đạo hạnh rồi hãy cường thế quay lại! Thời điếm đó ai dám tranh phong?
- Đạo hạnh chưa phục hồi đã tới rồi, quá nóng vội mà!
Có người thực trực tiếp, lột trần khiếm khuyết của hắn. Tuy nhiên lại cẩn thận nhìn chằm chằm vào ngón tay kẹp chặt phi đao của Diệp Phàm kia.
- Thiên Đình này hàng năm còn không việc gì thì phải! Cái tên có khí phách như vậy ta nghĩ nhất định có nội tình tương ứng!
Ấu tử của người chủ Thần Đỉnh khẽ cười nói. Nếu nghĩ đến xuất thân lai lịch của hắn, những lời này đúng là có chút chói tai.
- Nhờ phúc còn rất tốt!
Phía sau, một đám người Thiên Đình cười lạnh, cái loại biếu tình có vẻ cổ quái ngấm ngầm này, làm cho tên tiểu Đế chủ có điếm sợ hãi, theo bản năng hắn có cảm giác nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.
Mấy người càng cười, trong lòng hắn càng chìm xuống, nhất là nhìn thấy ánh mắt tham lam của Hắc Hoàng kia, hàm răng dày đặc trắng tinh rợn người kia, tiểu Đế chủ lại giận mà không làm gì được, đây là xem hắn trở thành dê béo ư?
Diệp Phàm tới đây không phải vì giết chóc, cũng không có tâm tỉnh đó, mà chủ yếu là đến xem mấy tên đệ tử cùng với cố nhân có mạnh khỏe hay không. Đứng trên độ cao so với người khác, bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1225939/chuong-1718.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.