Diệp Phàm và Hồn Thác một trước một sau tiến vào Dao Trì. Dọc theo đường đi, Hồn Thác Đại Thánh giống như thấy quỷ, không muốn trêu chọc đứa nhỏ kia.
- Tương truyền, đó là ngôn ngữ cấm kỵ, trong sử sách thái cổ có ghi lại một phần nhỏ, sớm đã thất truyền, gặp người nói loại ngôn ngữ này là mầm tai họa diệt thể. Ngày xưa từng có một đại Hoàng tộc chọc phải một đám người như vậy, giao chiến nửa ngày, máu chảy thành sông, bị xóa bỏ sạch sẽ!
Hồn Thác Đại Thánh ăn ngay nói thật.
Sau đó, lão lại nhắc tới âm thanh hiến tế kia, nói rõ cho Diệp Phàm biết, khi Bất Tử Thiên Hoàng tọa hóa cũng từng có loại âm thanh hiến tế này vang lên, cùng hòa với tiếng khóc đau thương của vạn tộc.
Nhưng không có to lớn như âm thanh mai táng ghi nhớ trong Tiên Thai của đứa nhỏ này. Trong thần thức của nó ngập trời như đại dương mênh mông, có ý bi thương của khắp thế gian, xuyên thấu qua thức hải của một đứa nhỏ mà tái hiện, bản thân chuyện đó đủ để nói rõ vấn đề.
- Nhìn như là một đứa bé ngây thơ vô hại, kỳ thật có thể là một tổ tông sống ở thời cổ xưa nhất, có lẽ nó đã xảy ra dị biến, tốt nhất không nên trêu chọc!
Hồn Thác Đại Thánh ngày thường đều là một bộ dáng ung dung tiêu sái, đi đến đâu mang xui xẻo đến đó. Nhưng hôm nay lão lại là một bộ dáng giống như tự mang xui xẻo tới cho mình, mặt nhăn nhó không khác gì quả mướp đắng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1225825/chuong-1604.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.