Thần đã chết. Thanh Vũ Thiên cũng bị thương, giống như bươm bướm trong lửa, cố gắng bay về phía trước nhưng cũng chỉ có thể trở thành bụi bậm. tan theo gió.
Hai đời Thần mới cũ vừa thay nhau làm cho các Đại Thánh Vực ngoại đều câm như hến, bị buộc phải ngủ đông suốt hai mươi năm, hiện giờ hai chí cường giả lại đồng thời ngã xuống.
- Địa phương bị nguyền rủa lại được gọi Thần vực, thực là một loại bi ai mà bất hạnh. Vinh quang trong mất thế nhân, là nhà giam của nhân gian làm bạn với ta cả đời, chôn vùi một đời ta...
Lão Thần ở trong đạo hòa bị hủy diệt nát tan thành bụi, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh truyền lại lời nói thê lương, như là nhìn thấu hết thảy thế gian, thân ảnh mơ hồ rồi biến mất trong ánh lửa.
Thanh Vũ Thiên buồn bả, ở trong nháy mắt hóa thành bụi hắn không kiềm nổi gào rống, thân ảnh thành tro, chỉ để lại một đạo thanh âm:
- Phí thời gian năm tháng, dung nhan già cả, hao hết tâm huyết, không bàng một cái naẫu nhiên, thật buồn cười, thật đáng buồn, thật đáng tiếc, chôn thân ở Thần vưc, nghe trấn hồn khúc của chính mình...
Hai đại chí cường giả điêu linh, không có một chút trì hoãn, trên bầu trời kia cỗ quan tài đá thật lớn ngang dọc, tản phát ra từng đợt từng đợt đạo văn, hóa ánh sáng hóa sương mù hóa hỗn độn, làm cho huyết mạch Thần vực thỉnh thoảng ngã xuống.
- A...
Trong thiên địa mờ mịt một mảnh, nơi nơi đều là tiếng gào thét, giãy giụa, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1225730/chuong-1509.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.