Phế Thành, là trung tâm nơi mai táng tinh tú, tường thành cao lớn dùng Thanh kim thạch xây thành màu sắc óng ánh, nổi danh ở chỗ sâu trong cổ lộ Nhân tộc.
Từ xa Diệp Phàm nhìn tòa thành này, cảm nhận được từng cổ huyết khí cường đại, khẳng định có cường giả quán thế tọa trấn, dù sao trong Tinh Phế Thành có lăng tẩm Đại Đế.
Một trận chiến vừa rồi kết thúc, Diệp Phàm cũng không nghĩ quá mức dẫn tới chú ý của mọi người, nên dùng Cải Thiên Hoán Địa Đại Pháp trong Nguyên Thuật tạo hình dáng cho mười hai thánh giả, rồi cho bọn họ tách ra vào thành.
Chính là Long Mã không tình nguyện lắm nhưng cũng hóa thành một đại hán tóc đỏ, tương đối khôi ngô khí phách, một đôi mắt to như chuông đồng nhấp nháy tòa ánh sáng.
Thân là Thánh thú, mặc dù không có lựa chọn hình người, nhưng nếu muốn hóa thành thân thể nhân loại vẫn là rất dễ dàng, chỉ là ngày thường nó không muốn như thế mà thôi.
- Mặc dù hóa thành người, bổn tọa cũng là người phía trên người, mặc dù ở trong biển người mờ mịt nếu muốn không dẫn tới chú ý cũng không được, đây là khí chất chí tôn trời sinh!
Long Mã khoác lác.
Thực đáng tiếc, khi Hoàng kim sư tử đi tới, nó liền tự giác ngậm miệng lại, đây là một nam nhân đầu đầy tóc màu vàng tung bay, toàn thân đều lưu động vàng rực, thần tư sáng lạn như một vị Thần.
Diệp Phàm một mình vào thành cuối cùng. Sau khi đưa bọn họ rời đi, hắn đi vòng quanh cổ thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1225665/chuong-1444.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.