Con kiến không có qua lại với khủng long, hạt giống bồ công anh khó có thể gặp được đám mây trên trời, chúng nó ở thế giới khác nhau, vĩnh viễn không biết nhau.
Năm đó, Diệp Phàm lần đầu bước trên con đường tu hành, tu sĩ cảnh giới Mệnh Tuyền ở trong mắt hắn đã là cao không với tới, tu sĩ Đạo Cung Bí Cảnh càng ít thấy. Còn nay, Luân Hải, Đạo Cung cách hắn rất xa, hắn đã có thể hùng bá tu sĩ Tứ Cực Bí Cảnh, nhìn thăng cường giả Hóa Long Bí Cảnh
Cảnh giới khác biệt, thân phận khác biệt, quá trình khác biệt, đây là mỗi người đều trải qua, đứng ở độ cao khác nhau thì tự nhiên gặp gỡ khác nhau.
Diệp Phàm thương lượng với mấy người Bàng Bác thật lâu, cũng không biết xử lý ba mươi mấy tiểu thiên tài này thế nào, dẫn đi thì thật không có sức chiếu cố, nhưng cuối cùng phải đưa đi đâu đây?
Trấn nhỏ rất im lặng, hai bên đường trồng Nguyệt Lượng Thụ, mỗi khi về đêm thì phiến lá trăng khuyết sẽ phát ra ánh sáng nhu hòa, tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, rất thích hợp cư trú.
Đêm khuya, gió nhẹ thổi tới, Nguyệt Lượng Thụ lay động xoàn xoạt, lắc lư thành một mảnh ánh sáng mơ hồ, mùi hương xuyên thấu qua cửa sổ tiến vào trong.
Nhưng mà Diệp Phàm lại cảm thấy tim đập mạnh, hắn vụt ngồi dậy khỏi giường, đứng nhìn từ cửa sổ ra ngoài đường.
Một bóng đen đi từ trên đường, mỗi một bước đều rất vững chắc, nhưng rất nhẹ, đặt xuống không có một tiếng động, nhưng đã có một cỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224713/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.