- Là ngươi tự đưa tới cửa, dù cho giết ngươi thì Thần Vương cũng không nói gì được.
Bà già vung trượng đánh tới.
Trên trượng lưu chuyển ánh sáng lục, nó là một cây gậy trúc xanh biếc, dấu ấn mọc ra nụ mầm giữa không trung. sức sống bừng bừng vô tận.
Oong!
Nhưng mà hư không lại sụp đổ, gậy trúc nhìn như nhẹ nhàng, nhưng lại nặng tới vạn cân, đánh sụp cả không gian, đánh về phía Diệp Phàm.
Gậy trúc như hợp làm một với không gian, vẽ ra quỹ tích đại đạo, có thần tính bất hủ chói lọi, quất xuống vô cùng đáng sợ.
Dang!
Diệp Phàm vung Long Văn Hắc Kim Thánh Linh Kiếm đón đỡ, chém lên gậy trúc phát ra tiếng kim loại rít lên, khiến màng nhĩ người ta muốn rách toạt, ngũ tạng rung lên, lực chấn động cả vòm trời.
giữa hai người xuất hiện một cái vực sâu màu đen, hư không bị đánh sụp hiện ra cắn nuốt tất cả xung quanh, khiến cho người ta sợ hãi.
Trong lòng Diệp Phàm chợt ngưng, Long Văn Hắc Kim Thánh Linh Kiếm cũng không có thể cắt đứt gậy trúc, cường giả Hóa Long biến thứ tư quả nhiên đáng sợ, đang huy động đạo ấn chiến đấu.
Gậy trúc hợp nhất với thiên địa, bà già mượn đại thế thiên địa, dùng đại đạo vô thượng trấn áp thân thể cũng thánh kiếm của hắn, trúc xanh như có sinh mệnh, đại biểu chắc chắn cũng bất hủ, xanh biếc như ngọc.
Xoạt!
Bà già lấn tới trước, nhìn như già nua nhưng còn nhẹ nhàng hơn cả bóng ma, như một đạo ánh sáng di động không ngừng dùng gậy trúc quất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224711/chuong-490.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.