Diệp Phàm nhanh chóng bước về phía trước, không lâu sau liền đi được mười mấy dặm, hắn cảm nhận được điều khác thường, lực lượng năm tháng xuyên qua thạch y, thẩm thấu từng tia một vào trong.
"Không tốt!"
Hắn thầm rùng mình, mặt biến sắc, hiện tại mới đi được một phần mười quãng đường mà thôi, vậy mà đã nguy hiểm như vậy, khó trách tới cả tuyệt thế Hoàng Chủ của Trung Châu cũng phải nuốt hận tại đây.
Xích!
Diệp Phàm kích hoạt Nguyên Thiên Văn Lạc, hàng ngàn, hàng vạn thần văn tràn đầy màu sắc lưu chuyển, bao phủ hắn vào trong, cùng lúc đó, Phúc Thiên Bảo Y đột nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, bao phủ hắn lại.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn trời, hiện tại đã không còn đường lui nữa rồi, nếu không thì trong vòng nửa năm nữa hắn chắc chắn phải chết, mà tuyệt địa phía trước này tuy như một vực sâu vạn trượng, nhưng lại hứa hẹn một con đường sống duy nhất cho hắn.
Trong cấm địa, cổ thụ cao như núi, đâm thẳng lên trời, các nhánh cây tỏa ra như một bàn tay khổng lồ, có thể che phủ cả núi non.
Một gốc dây leo to như một thùng nước, tựa như một con Chân Long đang uốn lượn, kéo dài từ chân núi lên tận đỉnh núi, cứng cáp mà hữu lực.
Trên đường đi, Diệp Phàm gặp được nhiều linh dược tới mức không đếm xuể, đều là các loại hiếm thấy, số năm dược thảo lại cực kỳ cao, nhưng hắn lại không có thời gian ngắt lấy chúng.
Mỗi một giây, một phút, hắn đều đang tiêu hao sinh mệnh, dừng lại làm nhưng việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224685/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.