Thần Tàm chạy nhanh như chớp, còn tường rằng chuyện này không quan hệ với nó nhưng mãi vẫn không thoát khỏi được lôi quang, bị đánh ngã trái chúi phải, ôm đầu trốn loạn.
Tất cả mọi người đều không biết nói gì cho phải. Con Thần Tàm này cũng quá khác thường đi, thiên kiếp của chính mình mà còn không biết nữa.
Tiểu ni cô áo trắng ở xa xa chu cái miệng nhỏ nhắn thành chữ o, hô lên:
- Tiểu ngoan đừng chạy nữa. Mau chống cự đi. Chỉ có bản thân ngươi mới vượt qua được.
Thần Tàm ôm đầu chạy trốn, vọt vào trong lòng Diệp Phàm. Nó vừa rồi thấy Diệp Phàm chống lại được thiên lôi, hiện giờ muốn tìm kiếm sự che chở.
- Con Thần Tàm xúi quẩy này, thật sự lôi Tiểu Diệp Tử xuống nước rồi. Đúng là nên lột da nó.
- Tên nhóc này muốn hại chết ta. Nguồn: truyentop.net
Diệp Phàm muốn nhéo nó thật đau.
Con mắt to của Thần Tàm tràn ngập vẻ oan uổng. Đến hiện giờ nó còn chẳng biết tại sao thiên kiếp lại giáng xuống, ôm đầu chạy trốn, hai mắt đẫm lệ, ư ử xin giúp đỡ, trông đáng thương vô cùng.
Diệp Phàm trực tiếp truyền thần niệm cho nó, nói cho con vật nhỏ ngây thơ này biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì, sau đó gần như muốn hộc máu mà đối kháng với thiên kiếp mới.
Hắn có cảm giác muốn mắng người. Thế này là thế nào chứ?
- Tiểu tử lui lại đi. Bổn hoàng khắc một loại trận văn có thể giải vây cho ngươi.
Vào thời khắc mấu chốt, Hắc Hoàng truyền âm nói.
- Ta đã bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224662/chuong-441.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.