Lão yêu nghiệt sống hơn bốn ngàn năm, có thể nói là một nhân vật tuyệt thế. Quả thật đúng như lời hắn, trong cùng thế hệ có mấy người còn tại thế gian?
Nhưng... giờ khắc này hắn lại cầu xin Thần Vương tha mạng. Vì sống sót hắn vứt bỏ hết thảy, không tiếc quỳ xuống dập đầu.
- Thái Vân...
Khương Thái Hư khẽ gọi, cúi đầu nhìn nữ nhân trong lòng, thần sắc vô cùng dịu dàng giống như sợ đánh thức nàng.
- Thái Hư huynh, huynh bỏ qua cho ta đi. Trên thế gian này, người cùng thế hệ hiện giờ chỉ còn lại ngươi ta thôi.
lão yêu nghiệt run giọng cầu xin tha mạng.
Thần Vương vụt ngẩng đầu, hai tròng mắt thần mang như điện, sát ý khôn cùng lao ra lạnh lùng nhìn chằm chằm vào lão yêu nghiệt, chiến mâu trong tay phụt ra ánh tím.
sắc mặt lão yêu nghiệt tái nhợt. Hắn biết đối phương sát ý đã quyết, không có khả năng nương tay, âm trầm nói:
- Chúng ta cùng chết đi!
Trong đầu hắn thần hỏa xung thiên, như một cái tiên ló đang thiêu đốt, hóa thành vô cùng tận ngọn lửa cuốn tới Khương Thái Hư. Hắn muốn phá vỡ căn nguyên, trọng thương Thần Vương.
- Đốt-
Thần Vương khẽ quát một tiếng, dao động khủng bố khôn cùng lập tức bình tĩnh lại, lão yêu nghiệt tuyệt thế như một bức tranh cuốn bị đóng trong hư không.
Đây là Đấu Chiến Thánh Pháp diễn biến ra vô thượng diệu thuật, hóa đại đạo thiên âm vào trong một âm tiết, chấn nhiếp hết thảy sát niệm vô hình và hữu hình.
Phốc-
Chiến mâu màu tím trong tay Thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224643/chuong-422.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.