- Ngao....
Gần như đồng thời, Hắc Hoàng kêu lên thảm thiết, giống như bị người ta chặt mất cái đuôi trọc, vô cùng thê lương, khiến chó hoang trong phạm vi mười dặm cũng bị dọa cho phải bỏ chạy.
Mấy người đi tới ngoài phòng, nhìn đại hắc cẩu đang sùi bọt mép, cả người sợ hãi tới thất kinh.
Tiểu tử ngươi có phải đã sớm nhìn ra thứ gì?!
Đại hắc cẩu thất thố kêu lên.
- Ta thấy cái gì?!
Diệp Phàm cười nói.
- ngươi lừa gạt ta!
Đại hắc cẩu tái mặt, như điên chạy ra.
Mấy người đều tới gần. Nhị Lăng Tử phá đi lớp đã vụn, lập tức một viên đầu lập tức lăn ra.
Tất cả mọi người lui lại, chỉ có Hắc Hoàng là nằm sát mặt đất nôn khan, mật đắng mật vàng ra hết. Vừa rồi hắn cắn thạch khí, thiếu chút nữa nuốt mất viên này.
- Trời ạ, trong thạch khí sao lại có thứ này?
Vương Xu sợ hãi kêu lên.
Trương ngũ gia và Nhị Lăng Tử rút lui, thiếu chút nữa ngồi xổm xuống.
- Đây là sinh vật thái cổ sao?!
Đồ Phi vô cùng kinh ngạc.
Đây là một cái đầu khô quắt, chỉ có một tầng da già cỗi ngoài xương, trên đầu có một ít tóc khô vàng như cỏ dại rối mù, rất thưa thớt, hàn ý âm lãnh đúng là do nó phát ra. Nguồn: truyentop.net
Trong tảng đá vỡ vụn còn có một vài mảnh Thần Nguyên rơi xuống mặt đất, phát sáng lập lòe, khiến nó càng thêm dữ tợn.
- Tiểu tử ngươi không phải cố ý sao?!
Đại hắc cẩu hung hăng nhìn Diệp Phàm, lộ ra ánh mắt chán ghét.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224600/chuong-379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.