- Thần Nguyên bằng nửa đầu người giá bèo nhất phỏng chừng cũng giá trị hai mươi lăm vạn cân Nguyên.
Có một lão nhân giật mình cả kinh, rồi báo giá.
- Trời ạ, lại cắt ra Thần Nguyên! Thật khó tin!
- Thật khiến người ta khó có thể tin, một ngậy cắt ra hai khối Thần Nguyên, ngay cả trước đây cũng không có phát sinh qua mấy lần.
- Vô giá, loại thần vật hi thế này vì sao liên tiếp xuất thế vậy?
Mọi người đều bàn luận xôn xao, ngay cả tiểu ni cô áo trắng cũng không kìm nổi chen lấn lên đây, tò mò chớp chớp đôi mắt to quan sát.
- Ánh mắt của ta chịu không nổi, loại thần quang này quá mãnh liệt, không thể nhìn thẳng vào nó.
Có người mắt đỏ lên, buộc phải quay đầu đi chỗ khác.
- Ha ha...
Ngô Tử Minh khiếp sợ qua đi, không kìm nổi cười to, nói:
- Cho dù là Thần nguyên thì như thế nào, cũng chỉ bằng một nửa khối Thần nguyên của Thác Bạt huynh này mà thôi.
- Đúng vậy! Các ngươi thua rồi! Khối Thần Nguyên này và tất cả thuộc về chúng ta.
Lý Trọng Thiên cũng phá lên cười điên cuồng, hắn phi thường kích động.
- Hắc hắc...
Lý Nhất Thủy phun ra một ngụm hơi uất nghẹn, phát ra một tràng tiếng cười lạnh.
Đột nhiên, viên cầu đá này nhích động, rồi lập tức bay thẳng lên không trung, muốn bỏ chạy đi.
"Ầm!"
Nó đánh vào trên quầng sáng, nếu không phải phong tỏa nơi đây từ trước, thật sự bị nó chạy thoát rồi.
- Sao lại thế này, viên cầu đá này biết bay?
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224586/chuong-365.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.