Cơ Tử Nguyệt giống như một đám mây màu tím, nhẹ nhàng đi tới đây. Mái tóc của nàng được thả xuống ngang lưng, làn da trắng như tuyết ẩn hiện chập chờn, lúc nàng cười đôi mắt được mở to và lúm đồng tiền trên má cũng lộ rõ, giúp nàng trông thật thông minh và khả ái.
Cơ Hạo Nguyệt, người cũng như tên, giống như một vầng trăng sáng thần thánh, dường như xung quanh thân thể còn có một luồng ánh sáng nhàn nhạt. Bản thân hắn là Thần thể, từ lúc sinh ra đã có một loại uy thế đặc biệt, làm người ta có cảm giác mình đang đối mặt với thần linh.
- Tử Nguyệt muội muội...
Lúc cười, trông Diêu Hi thật động lòng người, thân thể mềm mại như một loại thần ngọc, toàn thân hơi sáng lên một chút. Nàng hơi nghiêng người, nắm lấy tay của Cơ Tử Nguyệt.
- Diêu Hi tỷ tỷ, đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau.
Cơ Tử Nguyệt cười duyên một chút.
Cơ Hạo Nguyệt cũng gật đầu hỏi thăm, nói:
- Không ngờ Diêu tiên tử cũng tới Lệ thành.
- Ta chỉ tới đây nhìn một chút, còn Hạo Nguyệt huynh tới đây, e rằng đã có quyết tâm rồi đúng không?
Sóng mắt của Diêu Hi nhấp nháy một chút, cười nói.
Tuy nàng là Diêu Quang thánh nữ, nhưng lại có những cử chỉ lẳng lơ khó hiểu. Nàng cười cười, nói tiếp:
- Huynh đến đây sẽ làm cho nhiều người căng thẳng đó, Thần Vương thể vừa ra, nhiều cường giả cũng phải tránh lui.
Cơ Hạo Nguyệt lắc đầu, nói:
- Tất cả đều tùy thuộc cơ duyên, ai ai cũng nghĩ đến bảo vật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224508/chuong-287.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.