Bầu trời tối như mực, các vì sao cũng biến mất, cả cùng đất như lâm vào trong bóng tối vĩnh hằng, chung quanh mỏ cổ Thái Sơ là không gian cô quạnh yên tĩnh.
Một cảm giác bị đè nén, sợ hãi, hung hăng đáng sợ...thật giống như có nhiều nốt nhạc lớn màu đen đang phủ xuống, chìm vào trong lòng mọi người.
- Chuyện gì xảy ra?
Bốn người giật mình, lòng cũng trầm xuống, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
- Mỏ cổ Thái Sơ xảy ra chuyện gì, chúng ta sẽ chết sao?
Trần Hoài Viễn run giọng hỏi.
Lý Đức Sinh cũng run run, con mắt trái của hắn phóng ra một luồng sáng tối tối, Âm Minh nhãn được mở to ra nhìn về phương hướng mỏ cổ Thái Sơ.
- Ngươi nhìn thấy gì?
Diệp Phàm giục hỏi.
- Mỏ cổ Thái Sơ sao rồi?
Lão Đao Cầm cũng gấp rút hỏi.
- Không thấy được gì hết, nơi đó tối đen như mực, cắn nuốt hết vạn vật. Đôi mắt của ta...
Đột nhiên Lý Đức Sinh ngửa mặt lên trời hét to một tiếng rồi ngã xuống đất, khóe mắt có một vệt máu tràn ra.
Biến cố này làm cho thân thể ba người kia phát rét, nhanh chóng đỡ hắn dậy.
- Ngươi làm sao vậy?
Diệp Phàm hỏi.
Con mắt trái của Lý Đức Sinh nứt toát ra, một làn máu tươi chảy xuống. Âm Minh nhãn trở nên trống trơn, sưng to lên. May mắn là con ngươi không bị tổn thương, chẳng qua tròng mắt bị thương mà thôi.
- Đau chết mất!
Nước mắt hắn chảy dài xuống, vội vàng dùng thần lực điều trị cho Âm Minh nhãn, qua một hồi lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224456/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.