"Ngươi không lấy được Lục Đồng, thì đâu có liên quan gì tới ta, điều đó chứng minh một điều, thực lực của ngươi còn chưa đủ, để người khác đoạt trên tay của mình."
Diệp Phàm nhìn hắn, nói:
"Đạo trưởng, ngươi không cần phải cám ơn đâu, kết quả có như thế nào đi chăng nữa, thì đối với ta vẫn như vậy thôi."
"Tiểu tử ngươi đúng là ương bướng, ta tìm khắp cả Âm phần Yêu Đế, đến cả cái bóng còn không thấy, thì làm sao có khả năng bị người khác đoạt trước được, đến bây giờ ngươi còn muốn lừa dối ta, đạo gia ta thật muốn đập ngươi chết tươi ngay tại đây."
Nói tới đây, hắn lộ ra vẻ kinh dị, nói:
"A, chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, mà đã đạt tới cảnh giới Thần Kiều rồi, thật đúng là khó tin."
Đạo sĩ béo đi xung quang hắn hai lượt, nói:
"Nguyên nhân có phải là do khối Lục Đồng hay không?"
"Trên người ta có Lục Đồng hay không, chẳng nhẽ ngươi còn không cảm ứng được ư?"
Diệp Phàm bình tĩnh trấn định nói.
"Tiểu tử này thật quá vô liêm sỉ, dám đem bảo ngọc của đạo gia ta ném vào trong rừng sâu, làm cho đạo gia ta tìm mãi không thấy người, đến hôm nay mới phát hiện."
Đạo sĩ bất lương trợn trừng đôi mắt, hỏi: "Khối Lục Đồng ở đâu rồi?"
Điều này làm cho Diệp Phàm nhớ lại miếng ngọc bội vỡ, bản thân nó đã mất một góc, trên măt lại có vết rạn, hắn vốn nghĩ không biết nó là loại bảo vật gì, hóa ra tên đạo sĩ béo này muốn theo dõi hắn.
"Đạo trưởng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224343/chuong-122.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.