"Vô danh, là khởi nguồn của Thiên Địa."
Ở bên trong đỉnh, chín chữ cổ được khắc ở trên vách đỉnh, đan xen vào nhau tạo thành "Đạo" và "Lý" của thiên địa, sáng như những ngôi sao, thần hoa lấp lánh, trông như hỗn độn, khí thế tự nhiên, xuất phát từ hư vô, thiên biến vạn hóa, không có xu hướng ổn định.
Hữu danh, là điểm hình thành nên Vạn Vật.
Diệp Phàm có cảm giác như mình đã tới thời đại mà vạn vật mới hình thành, thiên địa mới định hình, âm dương cùng tồn tại, hợp khí sinh vạn vật, trời đất còn đang xoay vần, sức sống yếu ớt, diệt vong lại nhiều, không ngừng Luân Hồi.
Thế nào là thời gian vĩnh hằng, thế nào là thời gian như chớp mắt, tuy hai mà là một.
Trong lòng Diệp Phàm dâng lên 1 cảm giác kỳ dị, 9 chữ cổ như đang giao hòa cùng với Đỉnh, giống như đang khai thiên tích địa (1),lại như đang tái tạo 1 phương thế giới, lúc này nhìn cái Đỉnh vừa sâu xa vừa khó hiểu, thần bí khó lường, giống như đang biểu diễn quá trình sinh diệt của hỗn độn, vừa cổ phác tự nhiên, vừa khí thế hùng tráng.
(1)Khai thiên tích địa: mở trời tạo đất.
Tuy Diệp Phàm đang ở bên trong Đỉnh, nhưng hắn lại có cảm giác giống như đã đi tới tận cùng của thế giới, đứng ở nơi khởi nguồn của 1 dòng sông, khi lại như 1 ngôi sao trong vũ trụ, lơ lửng trong bầu trời cô quạnh.
Căn cứ vào Cổ Pháp do Đạo Kinh ghi chép việc lấy "Khí" trấn ép bản thân, để đạt tới "Vĩnh Hằng",
Cuối cùng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224337/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.