"Một đám cường giả như vậy tới tiểu trấn này tìm kiếm người họ Khương làm gì?" Trong lòng Diệp Phàm không thể nào bình tĩnh được, hắn sợ chuyện này có liên quan tới Khương Lão Bá và Tiểu Đình Đình.
Ở Thanh Phong trấn chưa từng xuất hiện nhiều dị thú như vậy, mười mấy con tọa kị vảy giáp đều lấp lánh, thần huy lưu chuyển, làm cho người đi đường sợ hãi, chạy về phía sau.
Một kị sĩ trung niên tầm 30 tuổi, ngồi trên 1 con Bích Lân dị thú, cố gắng tỏ ra thần sắc hòa ái, nói:
"Mọi người đừng sợ hãi, chúng ta không có ác ý, chỉ muốn hỏi thăm 1 chút, ở trong trấn này có người mang họ Khương hay không mà thôi."
Hắn tuy rằng cố gắng làm bộ dáng bình thản, nhưng mọi người đều nhận ra hắn là 1 kị sĩ thân kinh bách chiến, đã trải qua sự ma luyện của máu và đao kiếm, một khỗ khí tức sát phạt tự nhiên tỏa ra, làm cho người khác sợ mất mật.
Một lão nhân chỉ tay về phía hướng tây của con đường, đôi môi run rẩy, âm thanh nghe không rõ, nói:
"Ở bên đường lớn… có 1 ngôi nhà… đó là."
"Đa tạ." Đội người này điều động man thú, chậm rãi đi về con đường ở phía tây.
Ở cách đó không xa, Diệp Phàm thở phào nhẹ nhõm, hóa ra trong trấn này còn có gia đình mang họ Khương khác, hắn nhanh chóng vòng về phía đông, không lâu sau đã trở về quán cơm nhỏ.
"Khương lão bá..."
"Hài tử, sao vậy?" Lão nhân từ phòng bếp đi ra.
Tiểu Đình Đình rủa một quả dại màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224303/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.