"Xem ra các trưởng lão Linh Khư Động Thiên cũng đã bị kinh động, cho nên mới liên tục bay tới nơi này."
Lúc này, sắc trời đã tối dần, những vì sao đã lác đác hiện lên trên nền trời.
Hai người tiếp tục đi về phía trước thêm mấy dặm, trong lúc vô tình đã đi vào một vùng đất hoang tàn, nơi này không có một ngọn cỏ, tất cả chỉ là 1 vùng đất cằn cỗi, thỉnh thoảng có mấy tảng đá nằm ngổn ngang, thêm những mảnh vỡ của gạch ngói, ngoài ra không còn bất cứ một thứ gì khác.
Ở trong bóng đêm, vùng đất này toát lên một cỗ khí tức thần bí, những làn khói đen bay lượn xung quanh.
"Trải qua hơn ngàn năm, vạn năm, chỗ phế tích này cỏ dại cũng không thể mọc được, đúng là có chút quái dị, ở đây chỉ là một mảnh đất khô cằn, đến cả phân chim cũng chẳng thấy."
Bàng Bác có chút bất mãn nói thầm, hắn lúc này rất hi vọng, có thể tìm được chút quả dại ăn lót dạ.
Hắn vừa mới nói xong những lời này, thì đột nhiên bị một cỗ lực lượng mạnh mẽ đập vào, làm cho hắn lảo đảo, rầm một tiếng, ngã lăn quay trong bóng tối.
Diệp Phàm trợn mắt há mồm, dường như không dám tin vào mắt mình nữa. Bàng Bác bật dậy, quay đầu lại quan sát, nhất thời da đầu tê dại, nhanh chóng lui lại phía sau.
Ở phía trước, lúc này lại có 1 thi thể lạnh lẽo nằm đó tự bao giờ, chỉ còn lại da bọc xương, khô quắt lại như củi, hóa ra là 1 cái xác khô.
"Việc này…
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-thien/1224275/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.