Gần sáng tôi tỉnh dậy thấy eo mình nặng trĩu, bên cạnh còn có một hơi thở xa lạ, ngẩng lên mới thấy tôi đang nằm gọn trong lòng Khánh, mà anh ta cũng đang ôm chặt tôi.
Tôi lập tức cứng đờ người, sửng sốt đến nỗi tỉnh cả ngủ. Không biết tại sao tự nhiên cái tên này lại leo lên giường tôi, nhưng tôi vẫn theo phản xạ nhích người về sau, muốn thoát khỏi tay anh ta, tuy nhiên, vừa cựa quậy đã bị Khánh kéo lại.
Giọng anh ta lầm bầm như còn đang ngái ngủ:
– Nằm yên nào.
Tất nhiên sao tôi có thể nằm yên, tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho việc thân mật, nhưng cũng không tiện từ chối nên đành kiếm lý do:
– Tôi dậy làm đồ ăn sáng, anh ngủ đi.
Nghe thế, anh ta mới mở mắt, con ngươi đen thẫm nhìn chằm chằm tôi. Nhìn đến mức hai má tôi đỏ bừng:
– Làm đồ ăn sáng cho ai?
– Cho tôi. Anh muốn ăn thì tôi nấu thêm một ít.
– Còn cho ai nữa?
– Hết rồi.
Vẻ mặt Khánh lúc này mới giãn ra, nhưng hình như anh ta vẫn không hài lòng, bàn tay không hề buông lỏng:
– Giờ này vẫn còn sớm, ngủ đi, tý nữa bác Lan đến nấu đồ ăn sau.
Tôi định phản bác, nhưng anh ta đã tiếp tục ôm tôi, nhắm mắt, cánh tay như gọng kìm siết chặt làm tôi không thể tách ra được.
Lâu ngày không đụng chạm, hơn nữa mối quan hệ của cả hai căng thẳng suốt hơn nửa tháng trời, giờ tự nhiên thay đổi chóng mặt thế này làm tôi không thích nghi kịp. Vòng tay của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/534022/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.