Tối qua tôi có nhắn tin với anh ta, nhưng Khánh không hề nhắc đến chuyện này, mà cả ngày hôm nay cũng không hề đả động gì đến tôi.
Tôi lắc đầu:
– Không ạ, cháu không biết.
– Thế chắc cậu ấy đi vội nên chỉ dặn qua với bác thôi. Cậu ấy bảo một tuần nữa mới về. Cháu thử liên lạc với cậu ấy xem sao.
– À thôi ạ…
Anh ta đi vào thời gian này, tôi mừng còn chẳng kịp, liên lạc để làm gì, chúng tôi có chuyện gì để nói với nhau đâu. Tôi gượng cười bảo:
– Anh ấy chắc bận, không làm phiền thì tốt hơn. Bác để nhà cửa đấy cháu dọn cho, cháu dọn một tý là xong ngay thôi.
– Thôi, ai lại thế. Cậu Khánh thuê bác rồi, việc của bác phải dọn mà. Cháu cứ lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi, để bác làm cho cái gì ăn, muộn rồi.
– Cháu ăn rồi, bác không cần làm đâu. Giờ cháu tắm rồi đi ngủ luôn thôi.
– Ừ, thế cháu lên phòng đi. Số điện thoại của bác đây, từ giờ cần gì cứ gọi bác nhé.
– Vâng ạ.
Bác giúp việc dọn dẹp không lâu, chỉ hơn một tiếng sau đã đi về. Lúc tôi tắm rửa xong đi xuống thì nhà cửa đã vắng hoe, chẳng có ai ở đây nên tôi cũng không cần phải giả vờ nữa, lại xách túi đến bệnh viện.
Trung thấy tôi quay lại mới ngạc nhiên hỏi:
– Em quên gì à? Sao tự nhiên lại quay lại thế?
– Đâu, về tắm xong, ở nhà một mình buồn quá nên em lại đến thôi.
– Anh bảo một mình anh ở đây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/265800/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.