Lúc tôi vẫn còn ngẩn ra, không hiểu sao tự nhiên thái độ của Khánh lại hòa nhã đến vậy thì lại nghe Trung nói:
– Trước đây Linh rất thích vẽ tranh, nhưng gặp nhiều chuyện nên không theo đuổi được nghề cô ấy mơ ước được. May mà nhờ có anh giúp đỡ mà cô ấy mới có được công việc tốt như bây giờ, cảm ơn anh.
– Đừng khách sáo. Vì vợ anh có năng lực nên cô ấy được chọn thôi. Không cần cảm ơn tôi.
Trung mỉm cười nhìn về phía tôi:
– Đúng là Linh rất có năng lực, nhưng chỉ mình năng lực thôi thì chưa đủ, phải được anh ghi nhận và trọng dụng nữa. Rất cảm ơn anh. Nếu có dịp, hy vọng sẽ được mời anh một bữa cơm.
Chúng tôi và Khánh thuộc về hai thế giới khác nhau, nói chuyện xã giao mấy câu thế này đã là quá miễn cưỡng, mời nhau ăn cơm thì càng thấy xa vời quá.
Tôi biết vị trí chúng tôi ở đâu, cho nên đành kéo tay Trung, khẽ nói:
– Anh ấy bận lắm, không có thời gian đâu. Anh, đừng làm phiền người ta nữa, muộn rồi, chúng ta vào đi ngủ thôi.
Khánh liếc bàn tay tôi đang nắm áo Trung, ánh mắt chợt hiện lên một vẻ phức tạp mà người khác không thể đọc hiểu. Một giây sau anh ta lập tức dời mắt đi, trả lời một cách rất lịch sự:
– Nếu có thời gian sẽ sắp xếp ăn cơm cùng gia đình anh một bữa. Tôi còn có việc, đi trước nhé.
– Vâng. Chào anh. Có dịp gặp lại nhé.
Anh ta khẽ gật đầu, sau đó quay người đi ngược
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/265794/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.