Đêm muộn, tôi xách theo hai túi to túi nhỏ nặng nhọc lê bước trở về nhà. Giờ ấy đường phố cũng chẳng còn mấy ai qua lại, thỉnh thoảng chỉ có mấy chiếc xe ba gác chở hàng hối hả chạy qua, hoặc vài cơn gió lạnh thổi đến làm mấy chiếc lá khô trên vỉa hè bay xào xạc. Tôi co rụt hai vai vào trong áo ấm, nhanh chóng rảo bước rẽ vào một con ngõ nhỏ, vừa mới qua góc khuất thì thấy một người đàn ông đứng tựa sát vào tường, hơi thở phả ra mấy làn khói trắng.
Nghe thấy tiếng động, anh lập tức ngẩng đầu lên, gương mặt yếu ớt như bừng sáng:
– Em về rồi đấy à?
– Vâng. Sao anh lại đứng ngoài này? Em đã dặn là không phải chờ em mà. Đêm muộn sương xuống, lỡ ốm thì sao?
Bao giờ cũng vậy, mỗi ngày tôi đi làm về, dù muộn đến mấy thì anh vẫn đợi tôi, biết rõ tôi sẽ càm ràm, nhưng vì lo tôi về khuya gặp người xấu nên đêm nào anh cũng ra ngoài ngõ đợi.
Trung nhẹ nhàng nở một nụ cười coi như xí xóa, đi lại gần đỡ mấy túi đồ trên tay tôi:
– Để anh.
– Em xách được mà.
– Đừng lúc nào cũng coi anh như bệnh nhân nằm liệt giường thế, đi làm vất vả cả ngày rồi, mấy việc lặt vặt này cứ để anh.
Tôi chẳng còn cách nào, đành đưa cho anh. Trung vừa nhận lấy thì lập tức nâng lên đặt xuống mấy lượt, sau đó liền cau mày:
– Sao lại xách nặng thế này?
– Vâng. Hôm nay có mấy mâm khách đặt, đồ ăn còn dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-nhu-dung-gap-go/265786/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.