Lúc xế chiều, trạng thái Hi Hi thoạt nhìn cũng không tệ lắm.
Người cả phòng, đều ở đây cùng Hi Hi cười cười nói nói, rất là náo nhiệt.
Cũng là muốn hóa giải bầu không khí lo lắng một chút, để mọi người khỏi suy nghĩ miên man.
Mà Hoa Hồng một bên liên lạc Bạch Dạ, thế nhưng không có chút tin tức nào, cô hận không thể lôi Bạch Dạ đánh một trận!
Một ngày đêm, Hoa Hồng cầm điện thoại di động, đều gọi cho Bạch Dạ, thế nhưng không có bất kỳ tin tức gì, cũng không biết là cố ý lẩn tránh Hoa Hồng không ra mặt!
Nhưng là bất kể thế nào, Hoa Hồng đều phải tìm được anh ta!
Lúc buổi tối, Hoa Hồng đang ngủ, thế nhưng chợt nghe bên ngoài có âm thanh.
Giấc ngủ của cô từ trước đến nay không sâu, chỉ cần một chút động tĩnh là có thể giật mình tỉnh giấc, đây cũng là vấn đề hình thành nhiều năm qua.
Hoa Hồng mở mắt, vén chăn lên đi ra ngoài.
Bên ngoài, y tá cũng bác sĩ đều hoan mang rối loạn chạy về một hướng.
Hoa Hồng nhíu mày, tiện tay kéo một người y tá hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì?"
"Bệnh nhân phòng 106 đã xảy ra chuyện!" Vội vã nói xong câu này, y tá hướng bên kia chạy đi.
Hoa Hồng đứng ở nơi đó, bệnh nhân phòng 106, đó không phải là phòng của Hi Hi sao?
Nghĩ tới đây, đáy lòng Hoa Hồng giống như bị cái gì đánh vào, cất bước hướng phòng của Hi Hi chạy đi.
Quả nhiên, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-dinh-cuc-pham-cha-cuong-han-con-trai-thien-tai-me-phuc-hac/1856036/chuong-499.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.