Chương trước
Chương sau
Bánh bao sữa không thảm, nhưng ban quản lý cấp cao ở công ty của Kim chủ thì lại thảm sắp không chịu nổi nữa rồi.
Có một bé cưng ngoan ngoãn như vậy bên người vui vẻ biết bao nhiêu. Thế mà bây giờ về công ty thấy nhân viên của mình chẳng người nào biết nghe lời cả, Kim chủ nhìn ai cũng không vừa mắt. Suốt cả ngày chỉ trưng ra bộ mặt khó ở quạu đeo.
Cứu vớt những nhân viên đáng thương kia chính là hai tên hồ bằng cẩu hữu của Kim chủ. Hôm nay họ rủ hắn cùng ra ngoài uống rượu giải sầu.
Hồ bằng dẫn theo một mỹ nữ chân dài ngực bự. Cẩu hữu ôm đến một bé trai eo mềm chân thon.
Kim chủ nhìn thấy mà cay cả mắt, hai người này còn chẳng bằng nổi một sợi tóc của Bánh bao sữa nhà hắn ấy chứ.
Kim chủ hơi mất kiên nhẫn: "Má nó, bộ hai đứa bay uống rượu đàng hoàng không được hả?"
Hai người kia trợn trắng mắt nhìn hắn: "Thôi bớt diễn đi, ông cũng bao một người còn gì? Nghe nói là một diễn viên nhỏ hả?"
Kim chủ nhíu mày: "Nghe ai nói đó?"
"Ông quan tâm làm gì? Mà thật hay giả vậy? Tụi tôi còn chưa được thấy người ông bao đâu đấy, mau gọi đến đây cho anh em xem mặt cái nào!"
Vẻ mặt kim chủ không tốt lắm, hắn vừa rót cho mình ly rượu vừa mắng người: "Biến mẹ đi, bé cưng nhà tôi dễ xấu hổ lắm, hai người hù chết người ta mất."
Hồ bằng: "!!!"
Cẩu hữu: "???"
Hai tên trăm miệng một lời: "Bé cưng nhà ông?!"
Kim chủ nhìn hai người bọn họ, suy nghĩ trong lòng sâu không thấy đáy, thế nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh vô cùng: "Sao? Ý kiến gì?"
Hồ bằng cẩu hữu: "..."
Không dám có không dám có.
Ngàn năm cây vạn tuế nở hoa, Kim chủ thế mà muốn thành gia!
Lòng hiếu kỳ của hai người muốn nổ tung, ngay cả người mình mang theo cũng không thèm để ý, mặt dày mày dạn bám lấy Kim chủ đòi hắn gọi người đến xem thử.
Kim chủ không vui tí nào. Bé cưng quay phim cả ngày mệt muốn chết, mắc gì phải đến đây làm khỉ cho hai thằng này xem.
Kết quả, Bánh bao sữa lại gọi điện đến.
Hai tên hồ bằng cẩu hữu danh xứng với thực. Điện thoại vừa reo, một tên không muốn sống khóa tay kim chủ lại, một tên lao đến đoạt lấy điện thoại chạy nước rút 100m ra xa.
Sau đó, y nói với Bánh bao sữa trong điện thoại rằng Kim chủ uống quá nhiều, cậu phải đến đón người ngay thôi.
Bánh bao sữa vừa quay xong, nghe thế thì qua loa tẩy trang vài cái rồi chạy ngay ra ngoài, trợ lý cũng sững sờ không kịp tóm cậu lại. Bánh bao sữa vừa xuống xe là chạy như bay vào hội sở, lúc cửa phòng mở ra thì lại ngây ngẩn cả người.
Người được kể là say đến bất tỉnh nhân sự đang ngồi đằng kia nói cười vui vẻ, ở đó còn có cả bốn người cậu không quen biết. Thế nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra có hai người trong đó đến đây để tiếp khách.
Cậu bị chơi à?
Bánh bao sữa đứng sững sờ tại chỗ, sức nóng tỏa ra do vận động đã bị hơi lạnh trong không khí cuốn sạch. Trong phút chốc, cậu không biết nên bước vào hay nên bỏ đi.
Điện thoại là tự cậu gọi cho Kim chủ, bị chơi cũng chẳng dám giận ai. Chỉ là trong lòng có hơi ấm ức.
Kim chủ thấy người đứng ngốc ở cửa thì kêu một tiếng: "Vào đây."
Hồ bằng cẩu hữu ngay lập tức nhốn nháo tại chỗ "ồ à" thành tiếng.
Bánh bao sữa mím môi bước từng bước một vào trong, tủi thân đến muốn khóc.
Trong lòng cậu tự mắng mình: rõ ràng chỉ là quan hệ bao nuôi, lại còn tự ra vẻ thanh cao gì chứ? Mình mua vui cho người khác không phải là chuyện đương nhiên à?
Bánh bao sữa chỉ có thể tự oán giận bản thân, vì dù người trước mặt có làm ra chuyện gì cậu cũng không nỡ giận hắn.
Cậu cúi gằm mặt bước đến. Không dám ngồi mà chỉ ngoan ngoãn đứng đó, cũng chẳng bận tâm đến tư thái của bản thân nữa, hơi nghẹn ngào hỏi Kim chủ: "Ngài... Không uống say ạ?"
Kim chủ chăm chú nhìn vào mắt cậu, rồi đứng lên.
Hắn hung tàn trừng hai người bạn của mình nhưng nhớ đến việc còn phải dỗ người vì mục đích khác, thế nên Kim chủ vòng tay ôm lấy eo Bánh bao sữa, cười cười: "Đã gọi đến rồi đấy, hai người vừa lòng chưa? Thích quậy kiểu gì thì quậy đi, tôi đi đây. Ngày mai bé cưng nhà tôi còn phải quay phim nữa."
Hắn vỗ vai người bạn lúc nãy giật điện thoại của mình: "Ông nhìn đi, hình tượng hoàn toàn phù hợp nhé, đã hứa cho bé cưng nhà tôi làm người đại diện nhãn hiệu nhà ông thì đừng quên đấy, ngày mai nhớ nhanh chóng liên hệ với người đại diện của em ấy đấy nhé."
Nói xong uống cạn ly rượu, ném ly xuống rồi dẫn người ra ngoài.
Bánh bao sữa ngẩn ngơ.
Kim chủ vừa mới nói gì?
Bé cưng... Nhà tôi?
Đại diện nhãn hiệu?
Lúc nãy cậu còn đang tủi thân không chịu nổi. Sao bỗng dưng cốt truyện lại rẽ theo hướng này?
Kim chủ kéo Bánh bao sữa lên xe của mình, cực kỳ quen thuộc ôm lấy eo cậu kéo người vào lòng: "Lúc nãy em nghĩ là tôi chơi em đúng không?"
Bánh bao sữa hiểu lầm người trong lòng, lúc này vừa ngại ngùng vừa lúng túng. Cả gương mặt nhỏ đỏ bừng, cậu lắp bắp: "Không... không phải."
Giọng nói của Kim chủ bỗng nhiên trở nên nghiêm nghị, hơi lớn tiếng hơn ban nãy: "Không phải?"
Mặt Kim chủ sa sầm: "Còn dám khẩu thị tâm phi à? Vừa bước vào trên trán đã đã dán ba chữ to đùng "em tủi thân", còn nói dối ai?"
Bánh bao sữa hối hận đến muốn đâm đầu vào tường cho rồi. Trong lòng cậu tự mắng mình lúc nãy chắc là đầu bị cửa kẹp nên mới thế. Cậu đáng thương nhìn Kim chủ: "Em sai rồi... em không dám nữa! Ngài.. đừng giận mà, được không?"
Kim chủ cố ý bắt nạt người ta, lạnh mặt nói: "Không!"
Bánh bao sữa sốt ruột quá chừng, túm lấy góc áo Kim chủ lí nhí cầu xin: "Em thật sự sai rồi, sau này em không dám suy nghĩ lung tung vậy nữa... không thì... ngài đánh em đi!"
Thế mà Kim chủ ra tay thật, tét hai cái không mạnh không nhẹ lên mông Bánh bao sữa: "Tủi thân như thế mà còn đi vào à? Bỏ đi luôn không phải được rồi sao?"
Mặt Bánh bao sữa lập tức đỏ lựng, thế nhưng giọng nói lại rất thành khẩn: "Ngài... ngài ở đó nên em không đi."
"Tôi đã chơi xấu em mà em không giận à?"
Cậu thành thật lắc đầu: "Dạ không."
Bánh bao sữa nhìn Kim chủ, trong ánh mắt chất chứa sự kiên định cố chấp: "Ngài tốt với em lắm, em biết mà."
Kim chủ xoa đầu cậu: "Xem như còn có chút lương tâm."
Sau đó lại cười xấu xa: "Nếu tôi thật sự muốn bắt nạt em thì sao? Em giận chứ?"
Bánh bao sữa bị nụ cười trêu ghẹo kia làm tim đập loạn, ánh mắt lấp lánh không dám nhìn Kim chủ, cậu nói nhỏ xíu: "Ngài sẽ không bắt nạt người ta đâu."
Ánh mắt Kim chủ sâu thẳm, hắn vuốt ve cánh môi cậu, trong giọng nói lại có ý tứ khác: "Em thật sự cho rằng tôi là chính nhân quân tử à..."
Đầu nhỏ của Bánh bao sữa lập tức nổ bùm.
Cả người cậu cứng đờ không dám khúc nhích lấy một chút, cảm xúc trong lòng cuồn cuộn làm cậu gần như không thở nổi, nhưng vẫn lắp bắp nói: "Bắt nạt thế thì... được... được ạ!"
Hết chương 10
Các chị ơi ở đây giá rẻ lắm, một kg một nghìn, ai mua nhiều em bé cho luôn ? mại zô mại zô
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.