Hiếu nhìn ông Lang chau mày tỏ ý khó chịu ,hắn vùng vằng nói;
– Bác cho cháu mượn thì làm gì tiêu gì đấy là việc của cháu. Nhà cháu còn chửa xong thì xây cho ông Đỏ làm cái gì? Bác không cho mượn thì cứ nói thẳng ra là không cho mượn, văn vở nhiều phát chán.
– Tôi cho anh mượn, thì tôi có quyền được hỏi lí do và mục đích anh mượn. Thế chẳng may anh cầm tiền tôi đi cờ bạc hết thì anh có trả lại cho tôi không. Làm cái gì cũng phải chắc chắn anh Hiếu ạ. Tôi nhắc đến thầy anh, là tôi còn thương lấy anh, thương đến gia đình anh. Trobg khi thầy anh sống khổ sống sở trong căn nhà sắp sập, thì anh xây Chễm chệ căn nhà tầmg chắn hết mặt. Ông Đỏ là người tốt, cả đời tần tảo vì các con, ông ấy cần được phụng dưỡng lúc đau ốm bệnh tật.
Ông Lang nói những lời tha thiết nhằm đánh động vào tâm can đứa xảo quyệt như Hiếu. Xong hắn nhếch mép cười, hắn nói:
– ông ấy hiền thì nghèo là đúng, không mưu mô lấy gì kiếm ra tiền. Xã hội này làm gì có công bằng, bác khôn hơn ông Đỏ, bác phải biết điều đấy chứ.
– Phải, tôi biết xã hội này không có công bằng. Bệnh viện có thể cứu những người xấu, nhưng không thể cứu người nghèo, cho tặng là miễn phí,xong nhận lại thì phải mất tiền. Nhưng anh Hiếu ơi!đấy là quan hệ xã hội anh ạ! Còn ông Đỏ là thầy anh, là người đẻ ra anh, người nuôi nấng anh, chứ không phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566611/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.