Sáng sớm tại lán của u con bà Hiền. Gạo thấy Quyết chuẩn bị mang cá vào thì nhanh chân lấy xô sẵn. Hứng những con cá nhảy đanh đách, lại là một mẻ cá đầy. Quyết khoe với bà hiền:
– Mẻ này còn nhiều hơn hôm qua u ạ, u có công nhận với con là từ khi cái Gạo ở đây cá mình bắt được nhiều hơn hẳn không?
Bà Hiền nhặt rau bên bờ sông thấy con trai nói thì cười, bà mắng:
– nhiều mà anh bắt nó xách thế kia ? Nó vẫn còn yếu lắm đấy nhé. Liệu liệu mà bắt nạt nó.
Quyết nhe răng ra cười, Gạo biết bà Hiền bênh thì đáp:
– Cháu ở đây được bác với anh Quyết nuôi đã hộ được thứ gì đâu. Cứ ngồi chơi không cháu cũng buồn, cháu cũng khỏe lắm rồi, bác không phải lo, bác cứ coi cháu là người nhà là được.
Bà Hiền gật đầu, ở với Gạo mới được có mấy ngày, xong cái nết này bà ưng ý vô cùng, cô mà làm con dâu bà thì đúng thật là trời thương cho cái số bà vất vả . Bà mong cô ở đây hẳn, sống với u con bà, không cần tìm về với gia đình nữa. Bà cũng đinh ninh chắc nhà Gạo cũng nghĩ cô chết mất xác rồi.
Trưa Gạo nấu cơm xong , ngồi dưói bậc để bà Hiền xem lại vết đau trên đầu. Khẽ nhặt mấy thứ bẩn thỉu trên ấy, bà nói với Gạo:
– vết này khô mồm rồi đây này, chuẩn bị gội đầu được rồi đấy . Sờ vào đây ít thôi không nó nổi hạch nhớ chửa.
Gạo gật đầu , bà Hiền vặn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566583/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.