Trời đêm dần về sáng , trên con đường vắng Gạo và chị gái bước đi, hai người im lặng không nói năng câu gì. Mỗi người có một suy nghĩ cho riêng mình, xong nếu để nhận xết về sự tình vừa rồi, thì cả hai sẽ có cái cảm thán giống nhau, kinh hoàng và rợn gáy.
Thảo nhìn sang em, gương mặt Gạo tỏ rõ vẻ mệt mỏi. Đã trông bố ốm thì chớ, mấy ngày lại sang dọn chuồng trại cho cái Thảo, đêm lại thức trắng. Phải như Thảo, nó đã gục xuống vì kiệt sức, ấy vậy mà em gái nó đứa đẻ non sức dặt dẹo từ bé lại không than mệt lấy một lời. Nó vẫn thế, vẫn giỏi cố gắng và chịu đựng:
– Này! Sao mày không kể với bà Thanh???
– Kể cái gì?
Gạo dửmg dưng hỏi lại trước tò mò của Thảo. Nó dừng lại ,hoài nghi về em, nó hỏi dò:
– Hay là mày không biết gì?thế mày biết gì về bí mật của tao?
Thảo nói, Gạo nhìn con chị mình thở dài, mọi chuyện qua đi xong nó vẫn bới móc lên không biết mệt. Bởi chưa một lần Gạo thẳng thắn kể cho nó nghe về bí mật nên giờ nó nghĩ Gạo biết về một thứ gì khác chứ không phải là chuyện nó bỏ bùa chồng:
– Rốt cuộc chị muốn nói về chuyện gì? Tôi không biết gì ngoài chuyện chị lấy xác cô Hường để hại thằng Quý cả. Tất cả cũng xong rồi, tôi nói thế thì chị cũng hiểu là tôi biết nhiều hơn suy nghĩ của chị nhiều. Còn vì sao tôi không kể, bởi tôi không thích,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566571/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.