Bà Thanh kéo xịch ghế ngồi gần vào Gạo toan hỏi, thì cái Thảo bên trong nhà nghe em gái nhắc đến tên chồng mình, nó khó chịu ra mặt, phần vì nó không tin, phần vì nó đang có tật nên nhắc đến cô Hường nó cứ nhảy lên đanh đách. Chắc hẳn nó cũng đánh hơi thấy mùi nguy hiểm, bởi sáng nay ông bà Chín cũng nói chuyện làm lễ cúmg cô Hường,giờ đến cái Gạo cũng bàn về cô Hường.
Tuy không biết rõ mục đích chính của buổi cúng cô Hường là gì, xong nó vẫn sẽ phải đối. Chạy xồng xộc ra,nó nói xen vào;
– Này!Mày lại bắt đầu đấy, việc của mày à? Sao mày cứ thích ôm rơm cho rậm bụng thế?
Thảo quắc mắt lên chửi, Gạo nhìn nó lạnh lùng ,bởi trong đầu cô bây giờ thực sự thấy ghê tởm con đĩ này. Gạo thản nhiên trả lời:
– Tôi ôm cái gì thì mặc xác tôi, hà cứ gì đến chị mà chị sợ. Tôi chỉ xin thím ấy làm lễ cho cô Hường thôi ,còn những chuyện khác tôi không can thiệp.
Thảo cười nhếch mép trước thái độ vênh vào của em, nó đáp:
– Xời!Mày là cái gì của con Hường?người thân hay ruột thịt mà tử tế gớm nhỉ. U chết sao tao không thấy mày nhắc gì đến u?nay còn đòi làm lễ cúng người dưng. Buồn cười thật đấy, mày giàu có quá hay sao…
– Tôi cúng ai kệ bà tôi! Tôi sang nói chuyện với bà Thanh, đếch phải nói chuyện với con điên nhà chị. Sao?sợ tôi đào bới bí mật của chị lên à? Im mồm thì tôi để yênn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566542/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.