Tìm được người xong thì người ta cũng chạy vội vào, Gạo vã mồ hôi, nhích từng bước len qua biển người đông đúc, trông thấy Gạo còn trẻ đến xem bói thế này, ai cũng lạ, bởi mê tín đa phần toàn người già.
Khó khăn lắm mới đi được lên hè, Gạo càng run tợn, nhưng tầm này làm gì còn đường lui nữa . Cho đến bây giờ, cô vẫn không dám tin mình đang đứng ở đây ,và trong kia có phải là người mà cô đang mong gặp hay không.
Đi vào bên trong, căn buồng được hé cửa chờ sẵn, ban thờ để chính gian có cả chục cái bát nhang, bát nào bát nấy cắm chi chít ,khói từ ấy bay ra càng khiến không gian ma quái trở nên kinh dị.
Hé cửa đi vào , Gạo thét lên hoảng sợ khi thấy bà già mù mặc bộ quần áo nâu cũ đang nằm co giật tay chân cứng đờ dưới nền nhà,xung quanh, con nhang đệ tử người nhà ngồi đấy cũng lo không kém, xong lại không ai dám lên tiếng nói gì:
– Chú ơi! Thế là thầy bị nhập chưa ạ? Nhập kiểu mới hay sao thầy lại nằm ạ…
-Ôi dào, mày là Gạo chứ gì ,nhập rồi, nhưng không nói được, chỉ khóc thôi. Người nhà mày đấy, hỏi gì hỏi nhanh đi, chứ thầy mù cũng già rồi, cả ngày bị biết bao nhiêu người âm mượn xác, vong theo lâu là thầy mệt ấy.
Gạo gật đầu, quỳ thụp xuống cạnh, cô nhìn vào người đàn bà mù hốc mắt đen trũi không thấy đáy , người ngợm bẩn thỉu , nếu không nói, ít ai nghĩ bà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566517/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.