Gạo nói rồi giật cái tay con Thảo ra khỏi người mình, đôi mắt ướt nhoẹt nhìn con chị đần thối đần nát vì tức. Cô biết, hôm nay là ngày vui của Thảo, cô không muốn nói nhiều đâm ra cãi nhau người ta lại cười cho. Ấy thế mà chỉ còn ít phút theo chồng, nó vẫn còn ngoác mồm ra chửi em về cách ăn mặc .
Bộ quần áo này là tiền bà Đỏ cho Gạo. Số tiền ít ỏi bà được người của xã vào thăm gia đình có hoàn cảnh khó khăn, bản thân bà lại mất khả năng lao động. Cầm lấy tiền bà nhìn Gạo, đứa con gái bao năm không biết bộ quần áo mới là gì, suốt ngày đầu tắt mặt tối làm đỡ đần cha. Lấy cớ năm ấy Gạo được học sinh giỏi, bà đưa tiền cho con bảo mua bộ quần áo lành lặn mà mặc, chứ cứ mặc áo vá thế này chẳng khác gì bà cụ. Đấy cũng là món quà cuối cùng bà Đỏ cho con gái trước khi chết, ngày thường nào dám bỏ ra mặc, có hôm nay cưới chị Gạo mới mặc lần đầu tiên, ấy thế mà nó còn lỡ lòmg chê trách.
Gạo biết , đầu óc cái Thảo dù có nói mấy câu như vậy thì nó cũng không biết gì, ý của Gạo muốn nhắc chị mình, dù hôm nay có theo nhà chồng ,sống một cuộc sống đầm ấm sung sướng, gắp miếng thịt đưa lên mồm phải nhớ đến ngày tháng cơ cực, miếng ăn thiếu thốn để còn tiết kiệm, để không phung phí, để nhớ đến thầy đến em gái ở nhà vẫn cơ cực vất vả, mà sốmg cho tử tế, đàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566488/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.