… Tối ấy, khi cơm nước xomg xuôi, ông Đỏ ngước lên nhìn đồng hồ rồi thẳng thắn nói:
– Thôi, muộn rồi, chở vợ về cho sớm, có gì mai lại sang.
Hiếu gật đầu Vâng dạ, nghĩ thầy mình thương hai vợ chồng đêm hôm đi về tối tăm không an toàn thì lấy làm ấm lòng lắm. Nhưng chẳng phải, ông cũng quay sang nói với cái thảo:
– Mày tối không đi đàn đúm như mọi hôm à? Đi đâu mà chơi, đừng có ở nhà nữa.
– Ơ kìa!con ở nhà thì làm sao mà thầy lại bắt con đi chơi tầm này. Nhà thì mới lo xong đám mệt bỏ xừ ra…
Cái Thảo thấy thầy cũng đuổi mình thì làu bàu. Nghĩ là có việc, Khuê dịu giọng hỏi thầy:
– Chả hay có chuyện gì mà thầy khônh muốn chúng con can dự vào phải không? Toàn người nhà cả, thầy cứ nói chúng con hay.
Khuê nói cũng có lí, ông Đỏ chớp chớp mắt mấy cái rồi nói nhỏ:
– cũng chẳng có gì,Tôi kiểm phong bì viếng thôi. Đông người ở nhà tôi sợ… nhầm…
Ông Đỏ lấy lí do không lấy gì làm thỏa đáng. Cái thải nghe xong thì bĩu môi, nó trách:
-Thầy sợ chúng con ăn hết hay thế nào mà bảo con đi lánh mặt. Thế sao thầy không bắt con Gạo cùng đi để cho thầy kiểm cho đỡ bị nhầm. Rõ ràng là thầy không tin tưởng con cái…
Nó liếc thầy rồi lại liếc em gái. Ông Đỏ không giải thích thêm, bởi ông nói thế thì cũng đã quá rõ ràng rồi, ông không tin tưởng mấy đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cua-cai-ngheo/2566452/chuong-41.html