Edit + Beta: Jojo Nguyen
Nắng ấm ngày xuân chiếu xuống sau lưng Ân Thành Lan, hắn lại cảm thấy như rơi xuống vực sâu, băng lạnh thấu xương, mỗi một giọt máu đều đọng lại trong xương tủy, hóa thành một khối băng máu nhỏ, nháy mắt nhìn thấy Linh Giang, vạn tiễn cùng lên, đâm hắn thương tích đầy mình, đứt từng khúc ruột gan.
Tiểu hoàng điểu hắn thương nhất, nam nhân hắn yêu nhất, ái nhân hắn đau lòng nhất, là cưỡng ép móc xương, từ bỏ hết thảy như thế nào, chỉ vì cứu sống hắn đây.
Ân Thành Lan chỉ mới nghĩ, đã đau đến nghẹt thở.
Giọt nước như máu đỏ che phủ tròng mắt hắn, còn chưa rơi xuống, nắm đấm ấn trên mặt đất đã rịn ra máu.
Linh Giang thấy đôi bàn tay đã từng vuốt ve mình giờ chảy ra máu tươi, con ngươi co rụt lại, tức giận trong bụng nhỏ lập tức tan biến sạch sẽ, chỉ còn lại tư vị chua xót, một trận xé rách, một trận nhói đau.
Cục tròn vo xoay xoay thân mình lại, nhìn Ân Thành Lan.
Ngẩng mặt, nghiêng đầu, duỗi cái cổ hướng về phía hắn, mềm mại kêu "Pi".
Được rồi, bao lớn còn khóc nhè.
Ân Thành Lan nhắm mắt lại, bức lui ẩm ướt trong mắt, rồi vội vã mở ra, dựa xuống nền đất, tiến sát vào lồng, thanh âm mất tiếng, thử hỏi: "Linh Giang, ngươi có thể nhận ra ta không?"
Trong lòng Linh Giang còn có vướng mắc, muốn làm bộ mình chỉ là một con chim ngu xuẩn, căn bản không hiểu hắn nói gì, lại sợ hắn thương tâm quá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/2306098/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.