Edit + Beta: Jojo Nguyen
Ngoài thành đế đô người đến người đi, nối liền không dứt, gió nhẹ thổi quét qua cánh rừng cây nhỏ, vang xào xạc.
Đồ Bách nhìn Thiên Phạn trong sáng thánh khiết cùng Đỗ đại nhân giận không thể át, biết được hôm nay nhất định phải có một bên phục tùng một bên trước, bằng không cũng chẳng thể rời khỏi cánh rừng này, bèn đi tìm mấy tảng đá, ném lên trên bãi cỏ, lười biếng nói: "Ngồi đi, đừng đứng nữa, ngồi xuống nói rõ ràng, không cần xì hơi trợn mắt."
Đỗ Vân không chịu ngồi, nhất định muốn đi, tiểu thỏ tử lâu lắm rồi mới được gặp nhiều người như vậy, liền vội vàng nhảy nhảy nhót nhót chạy tới, cắn chặt ống quần của Đỗ Vân, phát ra tiếng rầm rì làm nũng, y hệt con chó con, cái mông nhỏ tuyết trắng trông như cây kẹo bông dẩu lên, đem hắn lôi trở về.
Thiên Phạn khen ngợi sờ sờ đầu tiểu thỏ tử, ôm lên trên đùi vuốt lông cho nó, hắn ngẩng đầu liếc nhìn Đỗ Vân, nhấp môi cười một cái, lại rũ mắt xuống, nhìn nhãi con trắng như tuyết nhà hắn, nói: "Đỗ đại nhân muốn nghe xem Thập Cửu gia đối với ta có ân tình gì sao?"
Đỗ Vân vừa mới muốn cự tuyệt, lại bị một ánh mắt của Đồ Bách trừng trở về, giật giật môi, xoay mặt sang một bên, không tình nguyện cho lắm ừ một tiếng.
Thiên Phạn hướng Đồ Bách cười cười cảm kích, người sau nhận được nụ cười thỏ tâm nhộn nhạo, chính mình họ gì phỏng chừng cũng quên mất.
Thiên Phạn nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-chinh-la-loai-chim-nhu-vay/2306092/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.