“Vù vù!” Trong sân đột nhiên truyền đến tiếng động, Gia Cát Linh Ẩn và MộcTê đồng thời xông ra ngoài. Chỉ thấy có một người đứng ở trong sân, toàn thân đầy máu, y phục bị nhuốm đầy máu tươi, máu càng không ngừng nhỏgiọt xuống đất.
“Là ai?” Mộc Tê đứng chắn trước mặt Gia Cát Linh Ẩn, hỏi!
“Là ta.” Sở Lăng Thiên ngẩng đầu, nói.
“Điện hạ?” Nghe ra là giọng của Sở Lăng Thiên, giọng của Gia Cát Linh Ẩn hơirun, trong mắt ánh lên vẻ hỗn loạn chưa từng có, hơi thở như bị kẹt ởcuống họng, miệng cô nặng nề hà hơi, cơ thể không khống chế được mà runnhẹ.
Sở Lăng Thiên đi lên trước, vươn tay, ôm chầm lấy Gia Cát Linh Ẩn, để đầunàng ở tại ngực mình, tay phải nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, khóe miệng nhếch cao, cười nói: “Nha đầu ngốc, ta không sao, đây đều là máu của ngườikhác. Nàng không sao, thật tốt quá!”
Gia Cát Linh Ẩn tựa vào lồng ngực của Sở Lăng Thiên, lẳng lặng lắng nghenhịp đập trái tim hắn, nhiều năm sau đó, Gia Cát Linh Ẩn có nói với SởLăng Thiên rằng, đó là thứ âm thanh ấm áp nhất, mạnh mẽ nhất mà nàngtừng được nghe, nhịp đập con tim hắn làm nàng yên tâm.
“Gia, gia lủi cũng nhanh ghê!” Kinh Phong bay từ bên ngoài vào, đang bay lơlửng chưa kịp tiếp đất, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, bật người hốihận sao mình không về trễ hơn một chút, “Thuộc hạ ra ngoài hóng mátchút.”
“Trán của người bị sao vậy?” Lúc này Gia Cát Linh Ẩn mới nhìn thấy trên tráncủa Sở Lăng Thiên u lên một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-cat-linh-an/2141066/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.