"Nhắc tới cũng lạ, Thái Tâm Chấn là con ông cháu cha tại Nam Tô, vòng ngận đê điều (rất ít xuất hiện),nhưng uy vọng rất cao, chính là vì hắn thù lâu nhớ dai, đã xác định muốn giết chết ai, nhất định sẽ không từ thủ đoạn."
"Loại người này là loại người đáng sợ nhất, ở trong thể chế cũng có thể đi được rất xa, người cố chấp luôn dễ dàng làm cho người ta kính sợ, cái loại quan chỉ cầu chu đáo, lại không có lực uy hiếp kiểu đấy." Dương Tử Hiên sờ sờ cái mũi.
"Anh không phải cũng như vậy sao? Đã làm đến chức thị trưởng, góc cạnh trên người vẫn chưa mài đi tý nào."
Lương Quân Mi lắc đầu, con ngươi tràn đầy vẻ sáng trong, nàng mắng Dương Tử Hiên như vậy, nhưng trong lòng lại không muốn hắn thay đổi, một Dương Tử Hiên như vậy mới làm cho người ta mê say, cố chấp mà không mất lý tính, không trở thành một viên quan lý tính, rõ đầu rõ đuôi.
Đưa Lương Quân Mi trở về phòng, Dương Tử Hiên mới trở lại chỗ ở của mình.
Mưa phùn rơi vài ngày, hôm nay vóc rốt cục cũng có mặt trời, ánh mặt trời chiếu xuống bên cạnh giường, điện thoại lại vang lên tiếng động giống như quỷ kêu.
Giọng nói Lí Nghĩa Đông trong điện thoại rất khẩn trương: "Thị trưởng, vừa rồi cảnh sát báo cho chúng tôi biết, thư ký trưởng bị nghi ngờ cố ý hủy hoại tài sản, đã bị cảnh sát khu Tây Thủy mang đi rồi."
"Cái gì?"
Dương Tử Hiên vốn còn buồn ngủ, nghe xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2815036/chuong-694.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.