Một đêm này nhất định là đêm không ngủ, tại mấy cái ngã tư phồn hoa nhất thành phố Tử Kim, tiếng ò í e của xe cảnh sát vang vọng suốt đêm, từngxe từng xe áp giải phần tử phạm tội đến cục công an thành phố, vô cùngnổi bật.
Vén bức màn cửa sổ lên, nhìn dưới đường đi thỉnhthoảng có nhiều xe cảnh sát vang vọng tiếng ò í e vượt qua, khóe miệngDương Tử Hiên lộ ra một tia tươi cười đắc ý.
Trương Bích Tiêu nhẹ nhàng ôm lấy hắn từ phía sau, hỏi: "Đây cũng là bút tích của anh à?"
"Em lại dùng một chữ cũng!" Dương Tử Hiên xoay ngược thân thể lại, ômthân thể ấm như ngọc: "Trong mắt em, anh là người không an phận như vậysao?"
"Nếu anh là người an phận, vậy thì không thể làm ranhiều khoản nợ tình như vậy, cậu nhất định là một người không an phận, vô luận tới nơi nào, cậu đều không thích chứng kiến một bãi nước đọng,không một gợn sóng, luôn làm cho gà bay vịt nhảy."
Giọng nóiTrương Bích Tiêu có chút trầm thấp cùng thương cảm, khóe mắt ẩm ướt,nói: "Trước kia em luôn sợ hãi việc mình không có được anh, bây giờ vẫnsợ hãi như vậy, nhưng sợ hãi cũng vô dụng, cuối cùng em vẫn không cóđược anh, thỉnh thoảng lại có mấy cô gái xinh đẹp nhảy nhót bên cạnhanh.”
“Em căn bản không có biện pháp khiển trách anh, bởi vìem không phải là gì của anh, em và anh trên mặt quan hệ pháp luật là bạn bè, em cũng không có tư cách yêu cầu anh làm cái gì.”
“Nhưng em sẽ tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2814941/chuong-645.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.