"Vậy thì ông chủ của nơi này có bối cảnh rất thâm hậu đây." Dương Tử Hiên cười cười.
Hai bên đường không thiết kế đèn, đều là một vài ánh đèn di động từ xa bắn tới, dưới chân là đá cuội trải thành đường mòn bóng loáng.
Thường Mai quay đầu, con ngươi tỏa sáng, nói: "Là bạn bè của tôi, ngoại hiệu giang hồ, cười khuynh thành, chắc rất nhiều người đã quên cái tên này.”
“Đương nhiên, ở trong mắt các anh, những đại lão chính đàn này, giang hồ là một xưng hô rất xa xôi và dân dã, thậm chí còn là một danh từ khinh thường, nhưng đối với rất nhiều dân chúng bình dân mà nói, nó luôn luôn tồn tại. "
Dương Tử Hiên cũng không muốn tiếp tục nghe về chuyện này, hai người đi về hướng một nhà hàng đèn đuốc sáng trưng cách đó không xa, nhà hàng hoàn toàn sử dụng vật liệu gỗ, thoạt nhìn rất ấm áp và lịch sự tao nhã.
Không thể nghi ngờ, chủ nhân nơi này rất hiểu về nghệ thuật xếp đặt thiết kế, chắc chắn không phải người bình thường, ngay từ nguyên liệu, không phải người bình thường có thể kiếm được.
Lúc ở tại quán trà, Dương Tử Hiên không ăn cơm, lại uống khá nhiều rượu cùng bọn Thạch Phong Tín, thời điểm Thường Mai đề nghị ăn chút cơm, Dương Tử Hiên không hề cự tuyệt.
Các món ăn uống rất đặc sắc, Thường Mai còn cố ý phân phó đầu bếp đưa vài món thức ăn thần bí lên.
"Anh đoán đây là cái gì?" Thường Mai đặt bàn tay trắng nõn lên trên bát sứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2814827/chuong-587.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.