Dương Tử Hiên đặt hai tay trên bàn, cầm lấy chén trà, hướng Thạch Phong Tín quơ quơ, khóe miệng mỉm cười, nói: "Cái danh ngạch phó chủ tịch tỉnh này, xem như anh đã nắm ở trong tay rồi, bộ chính trị rất nhanh sẽ xuống khảo sát nói chuyện, ông anh vẫn nên từ từ chuẩn bị sẵn sàng đi."
Thạch Phong Tín gật gật đầu, nói: "Vẫn là nhờ dựa vào chiêu rút củi dưới đáy nồi của cậu, Viên Đồng Tài và Vương Minh Phàm đều là ốc không mang nổi mình ốc..."
Dương Tử Hiên lắc đầu, nói: "Tôi chỉ là một chân chạy mà thôi, tôi cũng không có tư cách so chiêu với những đại lão trên hội thường ủy mặt kia, sự tình dùng sức, là việc của Chí Ôn chủ tịch tỉnh và Thanh Vân bí thư, tôi chỉ là người chạy việc thôi!"
Cùng Thạch Phong Tín nâng ly cạn chén trong chốc lát, Dương Tử Hiên mới nói về công việc Nam Hồ gần đây: "Ông anh gần đây có thu được tiếng gió không? Có người mật sưu tầm tài liệu đen tôi của tôi ở khu công nghiệp bí Nam Hồ."
Thạch Phong Tín cau mày, hỏi: "Ai ăn tim gấu gan báo, dám làm loại chuyện này trên đầu cậu?"
Dương Tử Hiên nghiêng nghiêng thân thể, ngồi rất tự nhiên, miệng nói: "Không ít người muốn nhìn tôi xấu mặt mất mặt, cũng không thiếu người muốn nhìn tôi một té ngã đến mức không bò dậy nổi, dĩ nhiên, cũng có một ít người gã ngục là do tôi tự mình ra tay chém xuống!"
"Ban Kỷ Luật Thanh tra tỉnh cũng không phải là một nơi bền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2814725/chuong-539.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.