Dương Tử Hiên uống chén trà, lắc đầu nói: "Chủ tịch tỉnh, lời nói của tôi không phải là nói chuyện gì giật gân, chỉ là đại bộ phận người không thích nghe mà thôi.”
“Trước kia nhân khẩu Hải Nam không đến sáu mươi vạn, hiện tại đã tụ tập hầu hết công ty bất động sản đến từ các nơi trong cả nước rồi, khẳng định cũng có không ít công ty bất động sản La Phù tỉnh chúng ta chạy đến phải không?"
Trần Chí Ôn gật gật đầu, nói: "Tỉnh ta quả thật có không ít công ty bất động sản mở tại Hải Nam, điểm ấy tôi cũng không gạt cậu, ở chính giữa các công ty bất động sản Hải Nam, công ty đầu tư bất động sản to lớn bối cảnh chính phủ tỉnh ta thì đã có ngoài năm nhà rồi!”
“Coi như là tỉnh Cống Tây, kinh tế so với tỉnh chúng ta còn muốn rớt lại phía sau một chút, cũng có ngoài năm công ty đầu tư bất động sản bối cảnh chính phủ tại Hải Nam, đây là một hiện tượng rất phổ biến, cũng không phải là vì nguyên nhân lá gan tỉnh ta đặc biệt lớn."
Cái này cũng đã nằm trong dự đoán của Dương Tử Hiên.
Vì lẩn tránh nguy hiểm ngày sau, mặc dù Hoàng Văn Thanh cùng Trần Chí Ôn đều chịu đồng ý dùng đến tài chính chính phủ, chuyển một bộ phận đến Hải Nam, đầu tư bất động sản, cũng sẽ không trực tiếp nện tiền vào làm.
Tất nhiên là sẽ thông qua mấy công ty có bối cảnh chính phủ, có cổ phần chính phủ khống chế, tiến hành đầu tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gia-can-bo/2814385/chuong-373.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.