Edit: Gà
Beta: Tiểu Tuyền
Nhìn từng khoảng từng khoảng đỏ chót, Hân Hân cho dù không có trứng cũng phải mượn
mà đau giùm. Các khu vực phân tán như vậy, muốn đến một khu nghỉ mát chẳng lẽ phải đi bằng máy bay?
May mà thời đại này có phi thuyền, công dụng và tốc độ đều tốt hơn xe ô tô.
Trong đầu Hân Hân trước tiên vạch ra một kế hoạch nho nhỏ. Ví dụ như khu vực có nhiều nước một chút có thể xây dựng khu vui chơi cho trẻ em.
Chưa nói phụ nữ có bị giam lại hay không, nhưng trẻ nhỏ thì không thể bị hạn chế đi lại được, như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến sự phát triển của chúng. Giống như con gái của bọn họ, chẳng bao giờ chịu ở yên ở trong nhà, lúc này vừa vào trong nhà chưa bao lâu đã náo loạn đòi ra ngoài chơi.
Cesar bó tay, đành phải bế con bé ra ngoài, đi dạo xung quanh.
Hân Hân không nhìn bản đồ nữa, tựa vào bên cửa nhìn chồng bế con gái đi tới đi lui trong sân, thỉnh thoảng còn bắt mấy con côn trùng bay qua bay lại để chọc con bé.
Khung cảnh này quá đối đẹp đẽ, khiến cô cứ mãi đắm chìm trong đó.
Đáng tiếc khoảng thời gian vui vẻ đó không kéo dài bao lâu, rất nhanh bọn họ đã phải quay lại tinh cầu Gila. Đã lâu không quay lại, trong lòng không khỏi có chút hoài niệm. Hân Hân cảm thấy loài người có một thói quen rất kỳ lại, chỉ cần ở một chỗ trong thời gian dài, khi nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gen-di-truyen/2099850/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.